8 thg 12, 2013

"Sự thật khoản viện trợ 10 tỷ USD": Lộ diện đường dây siêu lừa đảo

Liên quan đến khoản viện trợ 10 tỉ USD/năm để xây dựng đường sá mà Tiền Giang là một trong những tỉnh được thụ hưởng nhưng đã từ chối




Mới đây, theo nguồn tin riêng của chúng tôi, cơ quan chức năng xác định đây là một đường dây lừa đảo lẫn nhau, không có dự án nào viện trợ cho các địa phương.


Cơ quan chức năng xác định Công ty CP Đầu tư Xây dựng phát triển Đồng Tháp Mười (gọi tắt là Công ty Đồng Tháp Mười) được Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Tiền Giang cấp giấy phép kinh doanh với 28 ngành nghề – gồm cả xây dựng đường sắt, đường bộ – và có vốn đến 64 tỉ đồng, do ông Lê Văn Đăng làm chủ tịch HĐQT kiêm giám đốc.


Công ty này đã có văn bản đề nghị tỉnh Tiền Giang cho thực hiện dự án xây dựng đường tỉnh 878 và đường tỉnh 871B, vốn thực hiện do “Tập đoàn Diamond Access Inc. ở châu Á – Thái Bình Dương” tài trợ. "Sự thật khoản viện trợ 10 tỷ USD": Lộ diện đường dây siêu lừa đảo



Tiến hành xác minh, cơ quan chức năng phát hiện trụ sở công ty này đóng tại thị trấn Mỹ Phước, huyện Tân Phước, tỉnh Tiền Giang nhưng đây là nhà của bà Nguyễn Thị Hường cho thuê. Hiện công ty đã đóng cửa và được một người thuê mở quán nhậu Hương Biển. Phòng Kinh tế hạ tầng huyện Tân Phước cũng khẳng định không biết gì về nhân sự của công ty. Từ khi thành lập đến nay, công ty không có hoạt động tại huyện này.


Tìm hiểu thông tin về trường hợp ông Paul Lê Hùng, người xưng là đại diện chính thức của Diamond Access Inc., cơ quan chức năng xác định tập đoàn này chuyên mua bán kim loại quý, đá quý thô từ một số nước ở Tây Phi. Tuy nhiên, không có thông tin nào cho thấy ông Paul Lê Hùng là người đại diện cho tập đoàn này.


Trao đổi với phóng viên qua điện thoại, chính ông Lê Văn Đăng cũng cho biết bị Paul Lê Hùng lừa mượn nhiều tỉ đồng. Theo ông Đăng, sau khi ông tiếp xúc với Paul Lê Hùng, ông này thường xuyên gọi điện thoại mượn tiền làm thủ tục tiếp nhận vốn cho Công ty Đồng Tháp Mười. Ngày 25-12-2012, ông Hùng điện thoại mượn 30.000 USD và nói rằng có một người tên Tín đến Tiền Giang nhận, ông ta đã viết sẵn biên nhận. Đến ngày 6-2-2013, ông Đăng tiếp tục đưa cho Tín thêm 40.000 USD và nhận từ tay ông này biên nhận ký tên, ghi dưới dòng chữ “Paul Lê Hùng”.


Ông Đăng cho biết đến nay đã đưa cho Paul Lê Hùng gần 4 tỉ đồng, trong khi ông cũng phải vay tiền của nhiều người khác. Khi thấy báo chí đăng thông tin các dự án nêu trên không có thật, ông đã đến tìm ông Paul Lê Hùng đòi lại tiền. Tuy nhiên, ông này lại nói “không biết gì về số tiền mà ông Đăng đã đưa cho ông Tín”!



Người lao động



"Sự thật khoản viện trợ 10 tỷ USD": Lộ diện đường dây siêu lừa đảo

7 thg 12, 2013

Nghiêm cấm hành vi trả lại tiền giả, tiền nghi giả cho khách hàng

Theo quy định, Ngân hàng Nhà nước (NHNN) chi nhánh tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương, Sở giao dịch NHNN, tổ chức tín dụng, chi nhánh ngân hàng nước ngoài khi phát hiện tiền nghi giả phải tạm thu giữ theo quy định.



Ngân hàng Nhà nước (NHNN) vừa ban hành Thông tư số 28/2013/TT-NHNN quy định về xử lý tiền giả, tiền nghi giả trong ngành ngân hàng.


Theo quy định của Ngân hàng Nhà nước, tiền giả là những loại tiền được làm giống như tiền Việt Nam nhưng không phải do NHNN tổ chức in, đúc, phát hành; Tiền nghi giả là tiền chưa kết luận được tiền thật hay tiền giả.


Do đó, NHNN chi nhánh tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương, Sở giao dịch NHNN, tổ chức tín dụng, chi nhánh ngân hàng nước ngoài khi phát hiện tiền giả trong giao dịch tiền mặt với khách hàng phải thu giữ theo quy định. Thậm chí, khi phát hiện tiền nghi giả cũng phải tạm thu giữ theo quy định.


Cũng theo yêu cầu của thông tư, người làm công tác thu giữ tiền giả, tạm thu giữ tiền nghi giả phải được tập huấn kỹ năng nhận biết tiền thật, tiền giả hoặc bồi dưỡng nghiệp vụ giám định tiền. Người làm công tác giám định tiền giả, tiền nghi giả của NHNN phải được đào tạo, bồi dưỡng về nghiệp vụ giám định tiền. Nghiêm cấm hành vi trả lại tiền giả, tiền nghi giả cho khách hàng.



NHNN chi nhánh tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương, Sở giao dịch NHNN, tổ chức tín dụng, chi nhánh ngân hàng nước ngoài báo cáo số liệu tiền giả thu giữ theo chế độ báo cáo thống kê của NHNN.


Hàng năm, tổ chức, cá nhân có thành tích xuất sắc trong việc thực hiện Thông tư này được Thống đốc NHNN xem xét, quyết định việc khen thưởng theo quy định của pháp luật và của ngành ngân hàng. Tổ chức, cá nhân có hành vi vi phạm các quy định tại Thông tư này thì tùy theo tính chất, mức độ vi phạm sẽ bị xử lý kỷ luật, xử lý vi phạm hành chính; trường hợp nghiêm trọng sẽ bị truy cứu trách nhiệm hình sự theo quy định của pháp luật.


Thông tư này có hiệu lực từ ngày 20/1/2014 tới.


Theo vnexpress.vn




Nghiêm cấm hành vi trả lại tiền giả, tiền nghi giả cho khách hàng

Chê lương thấp, có sếp nào dám bỏ nhà nước

Trong khi đại diện Ủy ban Kinh tế Quốc hội ủng hộ chính sách lương cứng cho lãnh đạo DNNN thì ông Lê Đăng Doanh lo ngại trả lương mang tính bình quân sẽ không thu hút người tài.


Trả lương bình quân, lợi bất cập hại


TS Lê Đăng Doanh kể: “Đã có vị Tổng giám đốc Tập đoàn Nhà nước nói với tôi, 37 triệu đồng/tháng thì làm ăn được cái gì!”.


37 triệu đồng lương của vị TGĐ chỉ nhỉnh hơn một chút so với mức lương cơ bản của các Chủ tịch, TGĐ Tập đoàn kinh tế theo cơ chế mới. Tuy nhiên, con số đó khiêm tốn hơn nhiều so với mức lương thực tế của nhiều vị lãnh đạo DNNN hiện nay.


Khảo sát của Bộ LĐTB&XH năm 2011 cho biết, lương bình quân của các vị sếp DNNN khoảng 35-40 triệu đồng/tháng, một số DN độc quyền, có lợi thế lương vào khoảng 60-70 triệu đồng/tháng thậm chí thu nhập lên đến 200 – 300 triệu mỗi tháng.


Còn theo phát hiện của kiểm toán, thanh tra, con số trên chỉ bằng 1,4% so với lương 2,6 tỷ đồng của vị sếp DN công ích ở TP.HCM, bằng 63% lương trên sổ sách của lãnh đạo Tổng công ty Thuốc Lá, Tập đoàn Điện lực, Vietnam Airlines hay Petrolimex.


Thế nên, nhiều vị sếp DNNN phản ứng gay gắt vì nguy cơ bị trả lương còn thấp hơn cả lương cấp dưới.


TS Lê Đăng Doanh nói: “Có vẻ như, tiền lương của lãnh đạo DNNN có một thời kỳ bị buông lỏng giám sát. Thế nhưng, trước phản ứng mạnh mẽ của công luận, cơ quan Nhà nước lại chuyển từ thái cực buông lỏng sang siết chặt, có tính chất bình quân”.


Chính sách này có tính hai mặt. “Với cách hô nghiệm như thế này, mặt được ở chỗ là phản ánh quyết tâm của Nhà nước lập lại kỷ cương giám sát tiền lương trong khu vực DN này, nhưng mặt trái, lại có tác động tiêu cực, không tạo ra động lực, khuyến khích các vị giám đốc, chủ tịch DNNN cống hiến sáng tạo, đem lại lợi nhuận”.



Ông Doanh kể, vừa rồi, Thụy Sĩ trưng cầu dân ý khống chế mức lương cao nhất của các Chủ tịch, Tổng giám đốc là cao hơn 12 lần mức lương trung bình của người lao động. Kết quả, kế hoạch bị bác bỏ. Bởi theo họ, nếu quy định như vậy, những người giỏi thì sẽ chạy đi hết, sẽ chỉ còn người xoàng xoàng làm doanh nghiệp thôi”.


Theo TS Doanh, trong tình hình này, Nhà nước nên có một quy chế bổ sung, cần có thêm cơ chế thưởng để khuyến khích các vị lãnh đạo DNNN làm tốt nhiệm vụ. Ví dụ, nếu tăng thêm xuất khẩu, tăng năng suất lao động, tăng lợi nhuận thì lãnh đạo sẽ có thể được thêm bao nhiêu % lương đó. Khi đó, lợi ích của Nhà nước sẽ lớn hơn nhiều so với việc Nhà nước cố gắng kiểm soát chặt chẽ.


Bởi vì, bản chất của việc kinh doanh và việc của một nhà quản lý là khác nhau”, TS Doanh nói.


Ai dám xin thôi làm nhà nước?


Tuy nhiên, TS Nguyễn Đức Kiên, Phó Chủ nhiệm Ủy ban kinh tế của Quốc hội lại ủng hộ chính sách lương cứng này.


TS Kiên cho rằng, với DNNN phải tách ra 2 nhóm, một là công chức được Nhà nước cử sang hoạt động ở DN với tư cách là đại diện vốn chủ sở hữu, một nhóm là CEO, thi tuyển vào, theo quy chế của công ty đó.


“Đã là công chức, lương thưởng đúng như thế. Nếu chấp nhận là công chức, anh phải theo Luật Công chức. Là Đảng viên, ngoài trách nhiệm công dân, anh còn có thêm nghĩa vụ của Đảng viên. Đã là Đảng viên, thôi không kêu”, TS Kiên nói.


Ông nhấn mạnh thêm: “Còn muốn hưởng lương cao, anh buộc thôi công chức, chuyển sang làm quản trị, làm điều hành doanh nghiệp”.


Quan điểm này của ông Kiên khá tương đồng với quan điểm của Bộ LĐTB&XH khi khống chế lương các sếp DNNN. Theo Bộ này, DN do Nhà nước đầu tư vốn. Các vị lãnh đạo là người được Nhà nước bổ nhiệm nên Nhà nước có quyền giao nhiệm vụ, đánh giá, trả lương và kiểm soát lương.


Tuy nhiên, các chuyên gia kinh tế này đều đồng tình rằng, đổi mới cơ chế tiền lương thì phải đi đôi với đổi mới cơ chế tuyển dụng cán bộ trong DNNN.


Theo TS Doanh, OECD đã khuyến nghị về quy trình tuyển dụng này ở khu vực DNNN. Nhà nước cần công bố công khai ai muốn cứng cử vị trí lãnh đạo DN thì làm chương trình hành động để thuyết trình, cam kết hiệu quản quản trị… Sau đó, một hội đồng sẽ họp, phỏng vấn và bỏ phiếu. Trên cơ sở, Bộ trưởng sẽ bổ nhiệm, có hợp đồng và điều kiện rõ ràng về kết quả công việc.


“Nói cách khác, đó là cơ chế bổ nhiệm nhưng vẫn trên cơ sở tuyển chọn theo năng lực. Hiện nay, cơ chế bổ nhiệm nhân sự các Tập đoàn, Tổng công ty của ta còn mang tính hành chính, không công khai minh bạch”, ông Doanh đánh giá.


Về điểm này, TS Nguyễn Đức Kiên thừa nhận, quy trình bổ nhiệm công chức không phù hợp với tiêu chí của người làm quản trị doanh nghiệp.


“Hiện nay, chúng tôi vẫn đang tìm ra một phương án khả dĩ hơn nhưng hơi khó. Chúng tôi sẽ cố gắng xây dựng hành lang pháp lý, làm sao tách bạch giữa làm người làm quản trị doanh nghiệp và người làm quản lý doanh nghiệp là khác nhau”, vị Phó chủ nhiệm Ủy ban kinh tế nói.


Nói thêm về tình trạng lương thưởng cao bất thường như ở 4 DN công ích tại HCM vừa qua, ông Kiên cho rằng, trách nhiệm đầu tiên thuộc về Bộ Lao động- thương binh, xã hội và cơ quan quản lý thuế khi không giám sát được việc trả lương và đóng thuế. Thấy thuế thu nhập cá nhân cáo bất thường mà lại không phát hiện ra được sự bất hợp lý. Điều này giống như câu chuyện trường hợp 600 bánh heroin đi qua hải quan mà ai cũng bảo, tôi đã thực hiện đúng quy trình.


VEF


Chê lương thấp, có sếp nào dám bỏ nhà nước

5 thg 12, 2013

Vẽ ra gần 500 căn hộ trên giấy lừa bán "ẵm" gần 800 tỷ đồng

Bị xóa bỏ vai trò đối tác đầu tư trong dự án khu đô thị Thanh Hà A nhưng nhóm “bộ sậu” tại Công ty CP Xây dựng và dịch vụ 1/5 đã câu kết dùng thủ đoạn “vẽ” ra gần 81.000 m2 đất dự án khống đem lừa bán “ẵm” gần 800 tỷ đồng.




TAND TP Hà Nội đang xét xử vụ án đặc biệt nghiêm trọng xảy ra tại Công ty CP Xây dựng và dịch vụ 1/5 (Công ty 1/5).  Các bị cáo bị đưa ra xét xử gồm: Lê Hòa Bình (SN 1954) – cựu chủ tịch HĐQT Công ty CP Xây dựng và dịch vụ 1/5; Nguyễn Thị Kim Thoa (SN 1965) – cựu Phó tổng giám đốc, kiêm Kế toán trưởng, Nguyễn Mạnh Cường (SN 1972) – cựu Tổng giám đốc Công ty 1/5; Đào Duy Phong (SN 1958) – cựu Chủ tịch HĐQT Công ty CP Bất động sản Điện lực Dầu khí Việt Nam và Huỳnh Nguyễn Quốc Duy (SN 1972), trú ở phường 10, quận 3, TP Hồ Chí Minh.


Các bị cáo bị đưa ra xét xử lần lượt với 2 tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” và tội “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”.



Lừa chiếm đoạt gần 800 tỷ đồng từ việc bán 81.000 m2 “đất vẽ”

Theo cáo trạng, Công ty 1/5 được thành lập năm 2002 do Lê Hòa Bình là giám đốc kiêm Chủ tịch HĐQT. Ngày 15/4/2009, đại hội cổ đông công ty quyết định thay đổi chức danh Tổng giám đốc từ ông Bình sang cho ông Nguyễn Mạnh Cường. Thời điểm này, Nguyễn Thị Kim Thoa được bổ nhiệm là Phó Tổng Giám đốc kiêm Kế toán trưởng công ty. Công ty này được phép đầu tư xây dựng các công trình dân dụng, công nghiệp, giao thông, thủy lợi, khu vui chơi giải trí, dịch vụ tư vấn nhà, đất…


Ngoài việc giữ cương vị lãnh đạo tại Công ty 1/5, Bình và Thoa còn nắm giữ quyền điều hành tại 3 công ty khác. Cả 4 công ty đều chung trụ sở và hoạt động thu, chi tài chính cũng được theo dõi chung một hệ thống sổ sách kế toán.


Ngày 19/1/2010, Công ty 1/5 ký hợp đồng vay vốn cho Công ty CP Phát triển địa ốc Cienco5 (Cty Cienco5). Công ty Cienco5 vay của Công ty 1/5 200 tỷ đồng để đầu tư cho giai đoạn 1 Dự án đường trục phía Nam tỉnh Hà Tây (cũ); các khu đô thị hoàn vốn và các chi phí phục vụ hoạt động sản xuất kinh doanh chung của công ty. Theo đó, Cty 1/5 được hưởng quyền ưu tiên thực hiện hợp đồng hợp tác đầu tư vào Khu đô thị Thanh Hà A – Cienco5.


Từ hợp đồng vay vốn trên, Bình lập tức chỉ đạo sử dụng văn bản này làm căn cứ để huy động vốn từ các nhà đầu tư cá nhân thông qua việc ký kết hợp đồng giao vốn. Từ ngày 1 đến 4/2/2010, Công ty 1/5 đã ký được 7 hợp đồng mua quyền sử dụng đất, tương đương 12,3 tỷ đồng dưới dạng góp vốn vào công ty.


Tuy nhiên, do Công ty 1/5 không thực hiện việc chuyển tiền theo hợp đồng vay vốn nên Công ty Cienco5 xóa bỏ vai trò đối tác đầu tư trong dự án khu đô thị Thanh Hà A (Hà Đông – Hà Nội) của Công ty 1/5.



Dù không còn vai trò gì trong dự án này nhưng thông tin đó đã bị Bình giấu nhẹm, đồng thời nhóm “bộ sậu” tại công ty này vẫn tiếp tục triển khai huy động vốn.


Bình, Thoa tiếp tục chỉ đạo nhân viên dùng kỹ thuật vi tính in thành tài liệu Bản trích lục vị trí lô đất có chữ ký của Bình, đóng dấu Công ty 1/5 rồi đính kèm hợp đồng giao vốn đã ký để huy động vốn.


Nghiêm trọng hơn, Bình cùng đồng phạm không chỉ ký hợp đồng nhận tiến hành thực hiện việc chuyển nhượng các diện tích đất nằm trong diện tích đã được Cty Cienco5 đồng ý cho hợp tác đầu tư trước đây mà còn ký hợp đồng nhận tiến hành chuyển nhượng cả các diện tích đất không hề có bất cứ sự thỏa thuận nào của Cty Cienco5.


Cơ quan điều tra kết luận, Bình cùng đồng phạm đã “vẽ” ra gần 81.000m2 đất trên giấy, ký bán 463 hợp đồng để lừa chiếm đoạt gần 800 tỷ đồng.


Khi lừa được số tiền khổng lồ, Bình không dùng thực hiện cam kết với khách hàng mà sử dụng vào các mục đích khác. Kết quả là không có khách hàng nào nhận được quyền ký hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất trong dự án Thanh Hà Cienco5. Bình và đồng phạm dùng tiền này để đầu tư mua cổ phần của một số công tty, trả nợ ngân hàng, tiêu xài cá nhân, mua sắm tài sản và chi phí hoạt động của 4 công ty. Gần 200 tỷ đồng trong số đó chưa thu hồi được.


Mang tiền bán “đất vẽ” mua 24 triệu cổ phần ôm mộng thành nhà tài phiệt


Công ty CP dịch vụ xuyên Thái Bình Dương (Cty Thái Bình Dương) ra đời năm 2007, gồm 5 cổ đông: Công ty Bất động sản Điện lực Dầu khí Việt Nam, Công ty CP Bất động sản Bưu chính viễn thông Việt Nam, Công ty CP Đầu tư Vietsan và Công ty TNHH Nam Hà Thành.


Năm 2009, Công ty Thái Bình Dương được cấp giấy phép xây dựng dự án tổ hợp công trình Nam Đàn Plaza ở xã Mỹ Đình – Từ Liêm – Hà Nội.


Trong số các cổ đông sáng lập thì Công ty CP Bất động sản Điện lực Dầu khí Việt Nam (PVP Land) là cổ đông lớn nhất, nắm 50,5% cổ phần. Đầu năm 2010, do có những khó khăn về tài chính để tiếp tục triển khai dự án Nam Đàn Plaza, PVP Land có chủ trương thoái vốn nên đã đề nghị cho phép chuyển nhượng toàn bộ cổ phần vốn góp nhưng PVP Land không tìm được đối tác để chuyển nhượng.


Tháng 3/2010, Lê Hòa Bình đã gặp Đặng Sĩ Hùng đặt vấn để mua toàn bộ cổ phần của Công ty Thái Bình Dương qua môi giới của Huỳnh Nguyễn Quốc Duy.


Ngày 27/3/2010, Bình gặp gỡ đại diện các cổ đông sáng lập của công ty và thống nhất ký hợp đồng đặt cọc mua toàn bộ 24 triệu cổ phần của 5 cổ đông sáng lập với đơn gía trung bình hơn 20.000 đồng/CP; tổng giá trị hơn 498 tỷ đồng.


Sau đó, Bình đã dùng tư cách pháp nhân của các công ty do mình và Thoa điều hành để tiến hành ký các hợp đồng chuyển nhượng cổ phần với từng cổ đông sáng lập của Cty Thái Bình Dương và dùng tiền bán “đất vẽ” trong dự án Thanh Hà A để mua cổ phần.


Riêng hợp đồng chuyển nhượng cổ phần ngày 2/4/2010 do Nguyễn Ngọc Sinh, đại diện PVP Land ký chuyển nhượng thể hiện giá chuyển nhượng chỉ là hơn 13.000 đồng/CP, tổng giá trị hợp đồng hơn 191 tỷ đồng. Việc chuyển nhượng với giá thấp hơn nêu trên, Đào Duy Phong đã nhận được 10 tỷ đồng từ Bình và Thoa.


Tham gia phi vụ này có Huỳnh Nguyễn Quốc Duy. Trong việc môi giới cho Bình ký hợp đồng mua toàn bộ cổ phần của các cổ đông sáng lập Công ty Thái Bình Dương, Duy đã được Bình chi 11 tỷ đồng. Số tiền này, Duy khai tiêu hết và mới nộp lại 1,25 tỷ đồng.


Với những hành vi phạm tội nghiêm trọng, Lê Hòa Bình (SN 1954) – cựu chủ tịch HĐQT Công ty CP Xây dựng và dịch vụ 1/5; Nguyễn Thị Kim Thoa (SN 1965) – cựu Phó tổng giám đốc, kiêm Kế toán trưởng, Nguyễn Mạnh Cường (SN 1972) – cựu Tổng giám đốc Công ty 1/5 đã bị truy tố tội danh “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.


Các bị cáo Lê Hòa Bình; Đào Duy Phong (SN 1958) – cựu Chủ tịch HĐQT Công ty CP Bất động sản Điện lực Dầu khí Việt Nam và Huỳnh Nguyễn Quốc Duy (SN 1972), trú ở phường 10, quận 3, TP Hồ Chí Minh bị truy tố tội danh ““Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”.


Trong ngày xét xử đầu tiên, HĐXX dành thời gian cho kiểm sát viên công bố bản cáo trạng và kiểm tra căn cước các bị cáo. Hôm nay 5/12, Tòa tiếp tục với phần xét hỏi. Dự kiến, phiên xử sẽ kéo dài đến hết tuần.


 Theo Dantri




Vẽ ra gần 500 căn hộ trên giấy lừa bán "ẵm" gần 800 tỷ đồng

Thế giới nhấp nhổm vì tiền ảo Bitcoin

Ngân hàng trung ương Trung Quốc ngày 5/12 đã yêu cầu toàn bộ các định chế tài chính nước này không xử lí giao dịch tiền ảo Bitcoin, vốn đang gây cơn sốt tại nước này. Thông tin ngay lập tức khiến giá trị của loại tiền ảo này lao dốc hơn 20%.



Thời gian qua, Trung Quốc đã chứng kiến “cơn sốt” tiền ảo Bitcoin sau khi giá trị của loại tiền ảo này tăng tới 89 lần. Theo những thông tin không chính thức từ các nhà điều hành thị trường Bitcoin, các công dân Trung Quốc là những người chiếm số lượng đông đảo trên thị trường, trong khi công ty BTC China có trụ sở tại Thượng Hải mới đây đã trở thành đại lý đổi tiền Bitcoin lớn nhất thế giới xét theo doanh số.


Trong thông báo của mình, Ngân hàng trung ương Trung Quốc (PBOC) khẳng định đây không phải một đơn vị tiền tệ có “ý nghĩa thực tế”, và không có giá trị pháp lý tương đương. Người dân Trung Quốc có thể tự do tham gia các giao dịch trên Internet sử dụng loại tiền này nhưng phải tự chịu rủi ro. Sau khi thông tin này được phát đi, giá trị của 1 Bitcoin từ mức đổi hơn 1200 USD sụt xuống dưới 1000 USD.


Lệnh cấm trên phản ánh sự lo ngại của Bắc Kinh rằng loại tiền kỹ thuật số này có thể ảnh hưởng tới sự ổn định tài chính và khả năng kiểm soát vốn của Trung Quốc, sau khi lượng giao dịch tăng mạnh. Chỉ trong vòng 2 tháng qua, giá của Bitcoin đã tăng hơn 9 lần, khiến cựu chủ tịch Fed Alan Greenspan gọi đây là hiện tượng “bong bóng”.


“Mối lo ngại ở đây đó là nó can thiệp tới hoạt động của các chính sách tiền tệ thông thường”, Hao Hong, trưởng bộ phận nghiên cứu thị trường Trung Quốc tại tập đoàn Bocom International Holdings ở Hồng Kông nhận định. “Nó là một lỗ hổng không chính thức đối với hệ thống tiền tệ hiện tại và được giao dịch toàn cầu. Nó cũng khó quản lý bởi có thể được sử dụng làm công cụ rửa tiền. Tôi cho rằng PBOC đã đúng khi hành động”.


Tính đến 18 giờ 2 phút ngày 5/12 theo giờ Thượng Hải, giá Bitcoin trên trang đổi tiền trực tuyến BitStamp giảm xuống còn 875 USD. Trong ngày hôm qua, giá đóng cửa của nó lên tới mức kỷ lục 1132,01 USD.


Tiền ảo có phải là tiền?


PBOC khẳng định các định chế tài chính và công ty thanh toán không được phép niêm yết giá bằng Bitcoin, không mua, bán loại tiền ảo này cũng như không bảo hiểm cho các sản phẩm có gắn với Bitcoin.


PBOC, Ủy ban quản lý ngành ngân hàng Trung Quốc và các cơ quan quản lý khác đã thảo luận về các dự thảo luật kiểm soát các hệ thống hỗ trợ việc mua và bán tiền ảo, các nguồn tin của Bloomberg cho biết.


Dù vậy các quy định mới có thể vẫn chưa làm rõ địa vị pháp lý của Bitcoin bởi các nhà quản lý đang chia rẽ về vấn đề này. Mọi người có quyền tự do giao dịch Bitcoin ngay cả khi Trung Quốc không thừa nhận đây là một loại tiền tệ trong ngắn hạn, Phó thống đốc PBOC khẳng định trong một cuộc phỏng vấn với tờ 21st Century Business Herald hồi tháng trước.



Trong khi đó, cựu chủ tịch Fed Greenspan ngày 4/12 cho rằng giá của Bitcoin cao một cách không bền vững, và tiền ảo không phải tiền tệ. “Nó là một thứ bong bóng”, ông Greenspan nói. “Nó phải có giá trị thực sự. Phải thực sự tưởng tượng nhiều lắm mới có thể rút ra giá trị thực sự của Bitcoin là gì. Tôi vẫn chưa thể làm điều đó. Có lẽ một số người khác có thể”.


Trong khi đó, một quan chức Bộ tư pháp Mỹ ngày 18/11 lại khẳng định trong một phiên điều trần tại Thượng viện lại cho rằng Bitcoins có thể “là phương tiện trao đổi hợp pháp”. Còn chủ tịch Fed Ben Bernanke thì cho biết cơ quan này không có kế hoạch quản lý loại tiền này.


Theo Bloomberg



Thế giới nhấp nhổm vì tiền ảo Bitcoin

Cạm bẫy thương trường quốc tế: Những khoản vốn ảo khổng lồ

Thường thiếu vốn, tăng cường thu hút vốn đầu tư nước ngoài, đẩy mạnh hoạt động giao thương quốc tế và đặc thù sử dụng tiền mặt khiến Việt Nam trở thành mục tiêu của tội phạm tài chính quốc tế.


Vụ tỉnh Tiền Giang vừa từ chối gói viện trợ 10 tỉ USD của Tập đoàn Diamond Access do một Việt kiều được ủy quyền cho thấy những chiếc bẫy vay vốn nước ngoài lúc nào cũng giăng sẵn.


Từ đầu quý II/2013 đến nay, nhiều địa phương đồng loạt đưa ra khuyến cáo về hiện tượng lừa đảo vay vốn ngoại thông qua cầu nối chủ yếu là các cá nhân có vỏ bọc Việt kiều, các tổ chức hoặc thương nhân nước ngoài.


Liên tục cảnh báo


Tháng 5/2013, UBND tỉnh Đắk Lắk có công văn gửi các sở, ban ngành, hiệp hội trong tỉnh về việc thông tin liên quan đến các khoản chào vay vốn nước ngoài. Công văn nêu rõ gần đây có một số người Việt Nam, Việt kiều, người nước ngoài tự nhận là đại diện một số tổ chức tài chính quốc tế hoặc được ủy quyền liên hệ với Bộ Tài chính, Ngân hàng (NH) Nhà nước, UBND tỉnh, doanh nghiệp (DN) nhà nước làm môi giới vay vốn nước ngoài để thực hiện các dự án. Các cá nhân, tổ chức này có tư cách pháp nhân không rõ ràng, không chứng minh được năng lực tài chính, nguồn gốc vốn cho vay, có dấu hiệu lừa đảo, rửa tiền.


Tháng 6/2013, UBND TP Hội An cũng có văn bản cảnh báo về lời chào vay vốn nước ngoài. Vì trước đó, trên địa bàn tỉnh Quảng Nam xuất hiện một số đối tượng tự nhận là đại diện Tổ chức Môi trường xanh thế giới liên hệ muốn hỗ trợ không hoàn lại khoản tiền hơn 1.114 tỉ đồng cho dự án trồng rừng của Khu Dự trữ sinh quyển Cù Lao Chàm. Điều kiện để tiếp nhận khoản hỗ trợ này là lãnh đạo địa phương phải cung cấp hồ sơ dự án và ký hợp đồng cam kết trả hoa hồng môi giới hơn 48 tỉ đồng. Công an tỉnh Quảng Nam đã xác minh và khẳng định không có tổ chức nào mang tên Tổ chức Môi trường xanh thế giới; các cá nhân đứng ra chào mời vay vốn có nhân thân, lai lịch không rõ ràng…


Trước đó, nhiều địa phương rộ lên thông tin có nguồn vốn khủng của các tổ chức phi chính phủ tài trợ cho các dự án phát quang, dự án trồng rừng để giảm nghèo cho các tỉnh miền núi khó khăn. Bộ Tài chính cũng nhận được một số hồ sơ đề nghị vay vốn cho “Dự án phát quang”, “Dự án trồng rừng” của các tổ chức, cá nhân gửi đến. Bộ Tài chính đã có văn bản trả lời chính thức cho các cá nhân, tổ chức với nội dung Chính phủ không có dự án nào và cũng không có nguồn vốn nào dành cho mục đích phát quang, trồng rừng. Đồng thời đề nghị các địa phương nâng cao cảnh giác…



Chiêu cũ, vẫn lừa được


Luật sư Trương Thanh Đức, Chủ tịch CLB Pháp chế NH – Hiệp hội NH, cho biết hiện tượng lừa đảo vay vốn ngoại đã xuất hiện từ nhiều năm nay với chiêu bài rất cũ là hứa hẹn cho vay vốn khổng lồ với lãi suất rẻ như biếu không. Điều kiện giải ngân chỉ cần có bảo lãnh của cơ quan Chính phủ hoặc của NH thương mại. Dễ dàng hơn, có tổ chức, cá nhân chỉ yêu cầu bên vay vốn ký cam kết “lại quả” tiền môi giới hoặc chi trước khoản tiền “chạy” dự án. Thế nhưng, ở bất cứ thời điểm nào cũng vẫn có những nạn nhân mới sập bẫy.


Tháng 11/2011, Cơ quan CSĐT (PC46) Công an Hà Nội đã bắt tạm giam “siêu lừa” vốn ngoại Nguyễn Thị Hiền, 56 tuổi. Thành lập Công ty CP Đầu tư phát triển Minh Nam (Hà Nội) để lấy mác doanh nhân, Nguyễn Thị Hiền tự bịa ra các mối quan hệ đặc biệt để cho thấy mình là cầu nối tiếp cận các nguồn vốn vay phi chính phủ “khủng” để tài trợ các dự án nhân đạo. Mỗi địa phương có thể được chấp nhận vài dự án với quy mô 30-50 tỉ đồng, ưu tiên cho các tỉnh miền Trung chịu thiệt hại nặng nề sau chiến tranh. Muốn nhận tài trợ, các tổ chức, cá nhân phải có dự án do Công ty Minh Nam viết, chi phí là 60 triệu đồng, tiền quà cáp thêm 20-30 triệu đồng và chi phí thẩm định là 5-10 triệu đồng/dự án… Thực chất, các bộ hồ sơ dự án đều giống nhau vì được photocopy từ một bản mẫu, chỉ khác ngày và tên dự án, DN vay vốn. Hàng chục DN đã sập bẫy “siêu lừa” Nguyễn Thị Hiền.


Năm 2010, Công an TP Hà Nội đã bắt khẩn cấp Hoàng Ánh về hành vi giả mạo giấy tờ cho vay vốn nước ngoài. Thủ đoạn của Hoàng Ánh rất tinh vi. Khi tiếp cận các DN khát vốn, Hoàng Ánh trưng ra giấy xác nhận Công ty Hợp Lực có 30 triệu USD gửi tại Deutsche Bank (Dubai)


Hoàng Ánh còn cho đối tác xem khoản đặt cọc 3 triệu USD của một DN Trung Quốc chuyển vào tài khoản của Ánh tại NH Nông nghiệp và Phát triển nông thôn theo hợp đồng bán tàu trị giá hàng chục triệu USD. Do đó, có doanh nhân đã vội vàng đưa Ánh gần 3 tỉ đồng để “chạy” dự án tài trợ của một tổ chức Hồi giáo Malaysia cho mục đích xây nhà máy giấy ở Việt Nam với quy mô gói tài trợ 30 triệu USD…


Chỉ với các chứng từ bằng tiếng Anh với nội dung được một người Philippines là ông Francisco E. De Los Santos ủy quyền sử dụng tài khoản ở các NH Việt Nam có tổng giá trị gần 300 tỉ USD, một Việt kiều Mỹ đã mở công ty riêng và ký hợp đồng cho vay vốn đối với 165 DN có tổng giá trị cho vay lên đến 433.000 tỉ đồng. Để được vay vốn, các DN Việt Nam phải trả các loại phí chiếm khoảng 15% tổng số tiền được vay và cam kết thế chấp tài sản hình thành trong tương lai… Thế rồi, các khoản lộ phí đã chi mà chờ “dài cổ” không thấy giải ngân, các nạn nhân trình báo cơ quan công an và khi có kết quả điều tra mới vỡ lẽ chủ tài khoản cùng với số tiền gần 300 tỉ USD ở 5 NH đều là ảo.






 Định lừa cả Ngân hàng Nhà nước!

Theo Hiệp hội NH, NH Nhà nước từng tiếp nhận không ít đề nghị cho vay vốn lãi suất rất thấp, có khoản chào vay với lãi suất chưa đến 1%/năm, thời gian ân hạn kéo dài có khi đến 40 năm. Giá trị các khoản chào vay đều có quy mô cả chục tỉ USD trở lên, thường vào khoảng 10-20 tỉ USD. Ngay cả khi “đối tác” bày binh bố trận, NH Nhà nước đều từ chối vì khi kiểm tra đã phát hiện có dấu hiệu lừa đảo hoặc không có khả năng thu xếp và cung cấp các khoản tài chính lớn như vậy.




NLĐ


Cạm bẫy thương trường quốc tế: Những khoản vốn ảo khổng lồ

Cẩn thận khi khách hàng cùng rút và gửi tiền


Công nghệ càng hiện đại, các dạng tội phạm càng tinh vi. Với nghề ngân hàng, bên cạnh tuân thủ quy trình nghiệp vụ để hạn chế rủi ro tác nghiệp thì kinh nghiệm, trình độ chuyên môn càng phải được đặt lên hàng đầu.



Cách đây không lâu, bà Đoàn Thị C. có đến một chi nhánh của NHTMCP Nhà nước tại quận 3 – TP. Hồ Chí Minh làm thủ tục báo mất một sổ tiết kiệm kỳ hạn 12 tháng số tiền 80.970.167 đồng. Lúc này kiểm tra tiền trong sổ tiết kiệm vẫn còn nguyên và khi giao dịch viên định phong tỏa sổ tiết kiệm trên thì bà yêu cầu đợi thêm một lúc để người nhà tìm lại một lần nữa.


Trong lúc này, một người khác cầm sổ tiết kiệm này đến phòng giao dịch cùng hệ thống ở Thủ Đức tất toán sổ tiết kiệm trên được 81.271.556 đồng và gửi lại số tiền 40.970.000 đồng. Do thấy khách hàng vừa rút tiết kiệm vừa gửi lại đồng thời, nhân viên giao dịch và cả lãnh đạo phòng không kiểm tra chữ ký, chứng minh nhân dân dù số tiền gửi lại ít hơn số tiền rút đến 40.301.556 đồng.


Và khi chi nhánh ngân hàng (tại quận 3, TP. Hồ Chí Minh) thực hiện phong tỏa thì phát hiện sổ tiết kiệm trên vừa bị tất toán.


Công nghệ càng hiện đại, các dạng tội phạm càng tinh vi. Trước tình trạng các ngân hàng ở thành phố, đô thị mọc nhiều như nấm, nhân sự bất cập, non yếu nghiệp vụ – việc nhiều thành phần thiếu lương thiện đã đóng vai khách hàng chỉ cần điều nghiên, lên kế hoạch là có thể lợi dụng sơ hở của ngân hàng để lừa đảo cũng không ít và có một số trường hợp, kẻ lừa đảo đã thành công.


Từ thực tế trên, một vấn đề đặt ra là bất kỳ ngành nghề nào cũng đòi hỏi cán bộ nghiệp vụ phải có trình độ chuyên môn vững, có bề dày kinh nghiệm để làm tốt công việc được giao. Với nghề ngân hàng, bên cạnh việc tuân thủ quy trình nghiệp vụ để hạn chế rủi ro tác nghiệp, thì kinh nghiệm và trình độ chuyên môn càng phải được đặt lên hàng đầu. Có như vậy mới có thể xử lý tốt, kịp thời khi có dấu hiệu lừa đảo.


Cụ thể, có một nhóm đối tượng lợi dụng hình thức gửi tiết kiệm một nơi rút nhiều nơi để thực hiện phạm tội. Nhóm đối tượng này thường có sẵn một số tiền kha khá để gửi tiết kiệm ở những ngân hàng có thể giao dịch online “gửi một nơi nhưng rút được nhiều nơi”.



Sau đó, chúng đi điều nghiên để chọn chi nhánh hay phòng giao dịch ngân hàng nào có sơ hở, độ “rủi ro tác nghiệp” cao, như thời điểm đông khách, nhân viên ít và là những người trẻ tuổi, mới vào nghề, làm việc thiếu tập trung (trả lời điện thoại nhiều, phải tiếp nhiều khách cùng một lúc… nhằm đảm bảo việc thực hiện hành vi lừa đảo được trót lọt.


Hay chúng nhằm vào tâm lý của nhân viên ngân hàng thường mất cảnh giác với khách hàng vừa rút tiền, rồi gửi lại ngay. Bởi sẽ ít ai nghĩ kẻ gian rút được tiền rồi còn gửi lại, nên cán bộ nhân viên ngân hàng thường thiếu cảnh giác trong việc đối chiếu giấy tờ chứng minh nhân thân, chữ ký… so với những khách hàng rút tiền bình thường khác.


Bên cạnh đó, áp lực về chỉ tiêu huy động đã phần nào khiến cán bộ, nhân viên ngân hàng luôn cố gắng “vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi” mà chiều chuộng theo các yêu cầu khách hàng. Đây cũng là một yếu tố cho kẻ gian lợi dụng vờ nói quên mang giấy tờ tùy thân hay chữ ký không giống cũng dễ dàng được du di, cho qua, nhất là đối với khách hàng quen.


Từ những kẽ hở trên, vô hình trung đã tạo điều kiện cho các đối tượng lừa đảo ngân hàng thực hiện tội phạm. Bởi vậy, trong môi trường kinh doanh cạnh tranh gay gắt như hiện nay, các ngân hàng luôn xây dựng cho mình phong cách phục vụ tốt nhất, chất lượng cao nhất, đôi khi cũng là miếng mồi cho những đối tượng xấu gây án như trường hợp kể trên.


Thiết nghĩ, mỗi ngân hàng khi gặp phải rủi ro lừa đảo, cũng nên chia sẻ thông tin cho các ngân hàng bạn để cảnh giác, tránh bị lập lại rủi ro như ngân hàng mình.



Thời báo ngân hàng




Cẩn thận khi khách hàng cùng rút và gửi tiền

Cần Thơ: Eximbank tính nhầm lãi suất, thu thừa số tiền lãi lớn của khách


Eximbank Cần Thơ đã áp đặt lãi suất cao ngất, thời điểm áp dụng lãi suất cao nhất là 22,5%/năm, đó là chưa kể lãi suất quá hạn 150%, tổng cộng lãi suất áp lên số nợ gần 33,3%/năm



Một nguồn tin từ Cục thi hành án dân sự (THA) TP Cần Thơ cho biết, Cục vừa nhận được Văn bản số 976/CTH-TTGS do bà Lê Thị Thuyền Quyên – Phó giám đốc Ngân hàng nhà nước – Chi nhánh TP Cần Thơ, xác định Ngân hàng TMCP Xuất nhập khẩu – Chi nhánh Cần Thơ (Eximbank Cần Thơ) đã tính nhầm lãi suất, dẫn đến việc thu thừa số tiền của một khách hàng 23.640.649 đồng. Văn bản cho biết Eximbank Cần Thơ đang tiến hành lập thủ tục hoàn trả lại số tiền thu thừa trên.


Trước đó, bà Hùynh Thị Thanh Chi (45 tuổi, ngụ số 54, Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận Ninh Kiều, TP. Cần Thơ) với tư cách là bên được thi hành án (THA) đối với tài sản là căn nhà 105bis Nguyễn Văn Cừ, quận Ninh Kiều của bà Võ Hoàng Minh Khoa (ngụ 96/5, Lý Tự Trọng, quận Ninh Kiều, Cần Thơ) – người nợ bà Chi và một người khác số tiền 5 tỷ đồng, cho biết Eximbank Cần Thơ là đơn vị nhận thế chấp tài sản vừa kể để bảo lãnh cho một DN vay số tiền 667 triệu đồng. Khi tài sản kể trên được Cục THA phát mãi bán đấu giá để thu tiền trả các khoản nợ vay, Eximbank được ưu tiên thanh toán.


Trong quá trình chi tiền cho các bên được THA, Eximbank đưa ra bảng tính nợ gốc và lãi, yêu cầu cơ quan THA chi trả, áp dụng mức lãi suất trong hạn là 22,5%/năm từ 20/7/2010 – 20/7/2012; và lãi suất 18,5%/năm từ 21/7/2012 đến 6/10/2013. Theo cách tính này, dù chỉ vay 667 triệu đồng nhưng phía khách hàng đã phải trả lãi cho Eximbank Cần Thơ gần 648 triệu đồng, trong đó lãi trong hạn trên 416 triệu đồng và gần 232 triệu đồng lãi quá hạn. Tổng gốc và lãi lên đến gần 1,315 tỉ đồng.


Cần Thơ: Eximbank tính nhầm lãi suất, thu thừa số tiền lãi lớn của khách


Bà Huỳnh Thị Thanh Chi cho rằng: Căn cứ vào các văn bản hiện hành của Ngân hàng Nhà nước, các ngân hàng thương mại cổ phần được áp dụng lãi suất thỏa thuận với các khách hàng nhưng không được vượt quá 150% so với ngân hàng Nhà nước quy định tại thời điểm đó. Thế nhưng trong trường hợp này, Eximbank Cần Thơ đã áp đặt lãi suất cao ngất (thời điểm áp dụng lãi suất cao nhất là 22,5%/năm, đó là chưa kể lãi suất quá hạn 150%, tổng cộng lãi suất áp lên số nợ gần 33,3%/năm) là sai quy định, để thu khống số dư nợ với tiền lãi gần 300 triệu đồng chứ không phải là con số 23.640.649 đồng như Ngân hàng Nhà nước – chi nhánh Cần Thơ đã chỉ ra tại văn bản kể trên.


“Toàn bộ hệ thống quản lý của ngân hàng được cập nhật, xử lý trên dữ liệu mạng thật chặt chẽ, không phải thủ công nên nói có sai sót, dẫn tới nhầm lẫn là điều khó hiểu. Chúng tôi cũng vừa có đơn tiếp tục đề nghị phía Ngân hàng Nhà nước, Cục THA dân sự TP Cần Thơ, Viện trưởng VKSND TP Cần Thơ nhanh chóng can thiệp, xác minh, làm rõ việc tính nhầm, thu dư như đã phân tích; nhằm trả lại quyền lợi hợp pháp cho chúng tôi” – bà Chi cho biết thêm.




Công an nhân dân




Cần Thơ: Eximbank tính nhầm lãi suất, thu thừa số tiền lãi lớn của khách

ANZ bị 43.500 khách hàng kiện tập thể

Thu phí “cắt cổ” và “sáng tạo” ra nhiều loại phí vô lý đã khiến ANZ vướng vào vụ kiện tập thể của hơn 43.500 khách hàng ở Australia, có thể bị phạt tới 57 triệu USD nếu thua kiện.


Vụ kiện dự kiến kéo dài 3 tuần lễ đã chính thức bắt đầu từ ngày 2-12. Theo cáo buộc, tổng số tiền từ những khoản phí bất hợp lý ANZ đã thu của khách hàng lên tới khoảng 50 triệu AUD (46 triệu USD), bao gồm các khoản phí liên quan đến tài khoản ngân hàng như phí vượt hạn mức tín dụng, phí thanh toán muộn…


Các thẩm phán sẽ xem xét liệu các khoản phí này có bất hợp pháp, vô lương tâm và thổi phồng tổn thất thực tế của ngân hàng hay không.


Theo Công ty Luật Maurice Blackburn, đại diện nguyên đơn, các khoản phí vô lý của ANZ thường dao động từ 25-45USD cho các lỗi như rút tiền quá hạn mức, thanh toán trễ, một hình phạt quá cao và bất công chứ không còn là phí dịch vụ. Ngoài ra, rất nhiều khách hàng đã phàn nàn về việc bị ngân hàng phạt nặng khi tiền trong tài khoản của họ thấp hơn mức quy định một chút.


“Nếu các khoản phí đó là hình phạt, rõ ràng chúng được áp dụng cho tất cả khách hàng của họ chứ không chỉ những thân chủ của chúng tôi. Đó là một vấn đề lớn vì sẽ tạo thành một tiền lệ không chỉ cho các ngân hàng mà cho cả các tổ chức tài chính khác” – Andrew Watson, đại diện Công ty Luật Maurice Blackburn, nói.


Maurice Blackburn dẫn các tài liệu nội bộ của ANZ mà họ thu thập được, chứng minh rằng ngân hàng này đã quyết định thu phí nhiều hơn để gia tăng lợi nhuận. Các tài liệu chiến lược của ANZ cho thấy lãnh đạo của ngân hàng đã thảo luận về việc thay đổi các loại phí như thế nào để khách hàng không bỏ ngân hàng. Và các loại phí được xem là “một phần quan trọng để cân bằng giữa lợi nhuận và tổn thất của ngân hàng”.


Tại buổi xét xử mở đầu, thẩm phán Michelle Gordon cho rằng các khoản phí đó khó có thể biện minh vì chúng không đi kèm với các dịch vụ.

ANZ bị 43.500 khách hàng kiện tập thể


Ngoài ANZ, 7 đại gia ngân hàng khác tại Australia cũng phải hầu tòa vì liên quan đến bê bối thu phí quá mức, gồm: Citibank, Commonwealth Bank, National Australia Bank (NAB), St George, Westpac, BankSA và Bankwest. Được biết, Maurice Blackburn bắt đầu thu thập đơn kiện của khách hàng đối với 8 ngân hàng trên từ ngày 13-5-2010 và hiện đã tập hợp được hơn 185.000 khách hàng với yêu cầu bồi thường hơn 220 triệu USD.


Maurice Blackburn nói các ngân hàng này đã thu tổng cộng khoảng 5 tỷ USD tiền phí các loại như vậy trong 6 năm trước khi sức ép công luận buộc NAB bỏ các loại phí đó vào năm 2009. Tuy nhiên, các tài liệu nội bộ cho thấy sau năm 2009, ANZ vẫn tiếp tục duy trì các loại phí cắt cổ này.


Luật sư Michael Lee nói trước tòa án hôm 2-12 rằng các tài liệu cho thấy ANZ lo ngại nếu bỏ các loại phí đó, ngân hàng sẽ bị lỗ. “Tài liệu cho thấy ANZ cần chú trọng chiến lược bù lỗ khoảng cách doanh thu và chi phí nếu quyết định bỏ các loại phí” – ông Lee nói.


Cho đến nay, ANZ chỉ tuyên bố sẽ nhất quyết chống lại vụ kiện, cho rằng ngân hàng có quyền áp đặt lệ phí đối với khách hàng. Tuy nhiên, Maurice Blackburn cho rằng việc áp phí phạt lên tới 40USD đối với việc rút tiền quá hạn mức đã bị cấm theo một quy định mới.


Riêng loại phí này đã giúp ANZ thu về tới 151 triệu USD tính đến năm 2009. Nếu thua kiện, ANZ có nguy cơ phải đối mặt với án phạt từ 46-57 triệu USD cho người tiêu dùng và cũng sẽ là bản án mở đầu cho vụ kiện tập thể lớn nhất trong lịch sử doanh nghiệp tại Australia.

Sài Gòn Đầu Tư



ANZ bị 43.500 khách hàng kiện tập thể

Tiết lộ gây sốc về chiêu làm tiền của bác sĩ thẩm mỹ

“Có đến 80% số bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ ở Hà Nội là tay ngang, thậm chí chỉ học chứng chỉ 3 tháng sau đó ra hành nghề, còn số người thực được đào tạo đúng ngành, đúng nghề chỉ là con số rất ít”- một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ nổi tiếng tại Hà Nội tiết lộ.


Theo vị bác sĩ này, từ mấy năm trở lại đây, do nhìn thấy lợi nhuận mà ngành thẩm mỹ đem lại nên nhiều bác sĩ từ ngoại khoa, đến bác sĩ da liễu… đã nhảy sang làm thẩm mỹ. Trong đó, có nhiều người chỉ học chứng chỉ 3 tháng sau đó ra hành nghề, và thu hút khách hàng bằng việc chi tiền quảng cáo một cách rầm rộ, nhiều người còn thuê dư luận viên vào các diễn đàn như lamchame, webtretho… để khuấy dư luận và đánh vào tâm lý bầy đàn, ham rẻ của người Việt. Bởi ai cũng biết, khách hàng của chúng ta thường chỉ thích nghe những mỹ từ, mà không có thói quen tìm hiểu thực chất của vấn đề.

“Điều này, khác hẳn với các nước khác trên thế giới. Trên thế giới, khi khách hàng đến gặp bác sĩ, việc đầu tiên bao giờ họ cũng bắt bác sĩ phải trình bằng cấp, chứng chỉ mà vị bác sĩ đó có. Sau đó, người ta nghiên cứu rất kỹ về vấn đề bệnh lý. Vì vậy, các bác sĩ ở nước ngoài bao giờ cũng tư vấn cho khách cả 2 mặt, bao gồm hiệu quả và khả năng biến chứng có thể xảy ra khi tiến hành phẫu thuật để cho khách hàng biết.


Trong khi đó, bác sĩ của ta thường giấu nhẹm những khả năng biến chứng, hoặc những hậu quả mà khách hàng có thể gặp phải mà chỉ đề cập đến mặt ưu điểm. Họ hay dùng những mỹ từ để thu hút khách hàng, ví dụ như: triệt lông vĩnh viễn, đặt túi ngực vĩnh viễn… trong khi thực tế, không có gì là vĩnh viễn cả” – vị bác sĩ này nói.


Vẫn theo lời vị bác sĩ này thì ở Việt Nam, sau nhiều năm làm việc trong lĩnh vực phẫu thuật thẩm mỹ, vị bác sĩ này để ý rất kỹ nhưng chưa từng có một khách hàng nào hỏi về bằng cấp, giấy phép hành nghề của mình.


Tiết lộ gây sốc về chiêu làm tiền của bác sĩ thẩm mỹ


Số người quan tâm đến nguồn gốc, xuất xứ của các chất liệu sẽ sử dụng để đưa vào trong cơ thể khách hàng cũng chỉ chiếm 20%. Phần còn lại, khách hàng chỉ quan tâm đến giá thành, hoặc yêu cầu dùng nguyên liệu tốt, sau đó phó mặc sự tin tưởng cho lương tâm của bác sĩ. Việc này, vô tình đã tạo ra lỗ hổng cho sự gian đối khiến nhiều khách hàng phải trả giá cao nhưng lại không được sử dụng chất liệu như số tiền đã bỏ ra.


Ngoài ra, vị bác sĩ này còn cho biết, theo quy định, các bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ của các trung tâm thẩm mỹ phải đăng ký hồ sơ làm cộng tác viên ở 1 bệnh viện, sau đó phải được bệnh viện thẩm định về chuyên môn.


Khi có ca phẫu thuật, bệnh nhân phải được đưa vào bệnh viện mà bác sĩ đã đăng ký làm cộng tác viên rồi mới thực hiện mổ. Nhưng khi vào viện, bác sĩ sẽ phải chi ra một khoản tiền từ 15 -20 triệu cho chi phí thực hiện mổ trong bệnh viện (số tiền này đã được tính trọn gói với khách hàng từ trước đó). Vì vậy, việc được mổ trong bệnh viện cũng là quyền lợi của khách hàng.


“Tuy nhiên, nhiều khách hàng của mình không biết, khi đến phẫu thuật lại cứ thích được mổ ở phòng mạch cho kín đáo… Vì thế, nhiều bác sĩ đã bỏ qua giai đoạn phẫu thuật tại bệnh viện mà thực hiện luôn tại phòng mạch theo ý khách hàng, và tiết kiệm được khoản tiền chi trả cho bệnh viện kia. Sau đó các bác sĩ chỉ giảm cho khách hàng chút ít, phần còn lại thì dôi ra cho bác sĩ.


Điều đó có nghĩa là, nếu bệnh nhân lựa chọn mổ tại phòng mạch thì bệnh nhân được mổ rẻ hơn, bác sĩ lại cũng có lãi nhiều hơn. Tuy nhiên, nếu chưa kể đến những bất trắc có thể xảy ra khi thực hiện mổ tại phòng mạch thì tính ra bệnh nhân vẫn là những người bị thiệt nhiều” – vị bác sĩ này tiết lộ.


Vì vậy, vị bác sĩ này cho rằng, để tránh tạo điều kiện cho những gian lận có thể xảy ra, khách hàng nên là những người thông thái tìm hiểu kỹ trước khi quyết định lựa chọn cơ sở thẩm mỹ. Và khi đi phẫu thuật thẩm mỹ, tốt nhất nên có người thân, hoặc bạn bè đi kèm.


Vietnamnet



Tiết lộ gây sốc về chiêu làm tiền của bác sĩ thẩm mỹ

Tiền xu “mất tích” trong tiêu dùng, vì sao?

Đến nay, không ít gia đình ở Việt Nam chắc vẫn còn vài đồng tiền kim loại (phát hành năm 2003) vương vãi đâu đó trong nhà. Nhưng ngoài lưu thông, đồng tiền kim loại đã vắng bóng hoàn toàn trong các giao dịch tiền mặt.


Bài 1: Tại sao tiền xu không được ưa chuộng?


Tuy vẫn còn nguyên giá trị lưu hành như những đồng tiền giấy, nhưng hiện nay, tiền xu đang bị “phân biệt đối xử” một cách thậm tệ trong lưu thông. Trong vai những người đi mua hàng, PV Báo Lao Động đã nhận được phản ứng của các hộ kinh doanh, các siêu thị, các trung tâm thương mại về chuyện phân biệt đối xử với loại đồng tiền này.


Không còn chấp nhận tiền xu

Dư luận về việc phân biệt đối xử với tiền xu thì đã nhiều, để chứng minh đó là sự thật, trong vai người cần đổi một ít tiền giấy sang tiền kim loại mệnh giá 2.000đ và 5.000đ, PV Báo Lao Động vào siêu thị Maxximart trên đường 3 Tháng 2 (quận 10, TPHCM) để đổi.


Nhưng tại quầy thanh toán, chị nhân viên thu ngân ở đây cho biết, toàn bộ hệ thống Maxximart đã không còn chấp nhận thanh toán bằng tiền kim loại, kể cả việc thu vào hay “thối ra”, nên không có tiền xu để đổi. Điều tương tự cũng diễn ra tại siêu thị Coop Mart trên đường Cống Quỳnh (quận 1), bởi siêu thị cũng không “thối” cho khách hàng bằng tiền xu, đồng thời cũng không nhận tiền xu từ khách hàng nữa.


 Sau khi có trong tay mấy đồng tiền xu loại mệnh giá 2.000đ, 5.000đ, chúng tôi mang đến để trả tiền gửi xe của một cơ sở giữ xe trên địa bàn quận 1. Nhìn đồng tiền xu 2.000đ của chúng tôi đưa, nhân viên bãi giữ xe này từ chối, nói là tiền kim loại đã không còn được lưu hành nữa, yêu cầu phải thanh toán bằng tiền cotton thì mới được(!).


Thử đem tiền xu đi mua hàng ở chợ, chúng tôi chỉ ghi nhận được sự “ghẻ lạnh” đối với đồng tiền xu. Bác Thanh (54 tuổi) – bán rau tại chợ Thái Hà (Hà Nội) – còn nói với chúng tôi: “Giờ không ai dùng tiền xu nữa, vừa bất tiện lại dễ mất. Nếu mua lẻ thì có thể cho nợ, chứ không nhận tiền xu”.



Thậm chí chúng tôi đến UBND một phường ở Hà Nội để công chứng CMND, nhân viên ở đây cũng cương quyết không nhận tiền xu. Vị nhân viên phường này còn cho biết: Bây giờ không nơi nào nhận giao dịch bằng tiền xu, trừ các ngân hàng.


Những lý do để từ chối


 Sự bất tiện, phiền toái, đó là những lời nhận xét của nhiều người khi nói về tiền xu sau một thời gian sử dụng. Cô Nguyễn Thị Chiên – chủ cửa hàng văn phòng phẩm trên phố Nhân Hòa, Thanh Xuân (Hà Nội) – cho biết: Từ lâu, tôi đã không dùng đồng xu nữa rồi. Khi cất giữ tiền xu, mất là chuyện bình thường, dù mình có để túi vải hoặc túi nylon. “Còn ai tiêu loại tiền này nữa đâu mà để lại làm gì” – cô Chiên nói.


Để chứng minh cho lời nói của mình, cô đã nhất quyết không lấy đồng xu mệnh giá 5.000đ, khi một vị khách vào mua hai chiếc bút bi.


Một số người tuy vẫn còn khá nhiều tiền kim loại các mệnh giá khác nhau, nhưng hầu như không tiêu thụ được. Một chị chủ quán bún trên đường Hoàng Sa (quận Phú Nhuận, TPHCM) nói với chúng tôi: Ở nhà chị vẫn còn rất nhiều tiền kim loại với đầy đủ mệnh giá nhưng chỉ biết cất vào tủ, vì mang ra đi mua hàng thì người ta không chấp nhận, mang đến ngân hàng để đổi thì ngại vì không biết họ có chịu đổi hay không, nên đành phải chấp nhận số tiền này trở thành vật lưu niệm, dù theo quy định thì những đồng tiền kim loại này vẫn được phép lưu hành bình thường như các loại tiền bằng cotton.


 Theo chị Đặng Thị Dung – chủ một shop hàng thời trang tại khu Nhân Chính (Hà Nội) – thì điểm yếu của tiền xu là hay rơi, mệnh giá thấp, nếu mang theo số lượng lớn để mua bán thì sẽ rất bất tiện. Hiện nay mọi loại ví được thiết kế để đựng tiền giấy, thẻ ATM, chứ không phải đựng tiền xu. Anh Vũ Đình Tuấn – chủ một siêu thị mini trên phố Nhân Hòa – kể với chúng tôi: Lúc mới phát hành, tôi còn dùng đồng xu đi chợ thay cho bà xã được.


Những người bạn của tôi hiện đang ở nước ngoài vẫn tiêu tiền xu vào các việc mua bán, gọi điện thoại hoặc mua hàng ở những cửa hàng bán tự động, và giá trị vẫn ngang bằng với các loại khác. Tuy nhiên, ở Việt Nam mình thì làm gì có mấy chỗ đó. Cũng cần phải lưu ý thêm, tại các khu vực đó, họ chủ yếu thanh toán bằng thẻ ATM hoặc séc, vậy thì đâu còn chỗ cho tiền xu.


 Việc người dân không mặn mà với tiền xu, chỉ có thể lý giải là do thói quen sử dụng những đồng tiền giấy gọn nhẹ, dễ cầm, dễ cất, còn tiền xu thì khá nặng nề, dễ rơi và khó tìm kiếm. Cũng không ít lời nhận xét với chúng tôi: Tiền nào cũng là tiền, nhưng mình đem thanh toán mà bị cả thiên hạ từ chối thì cầm loại đồng tiền đấy chẳng có giá trị gì cả.






Tiền xu vừa mất giá và chất lượng kém


* Ông Nguyễn Văn Thành – chủ quán nước tại hồ Hoàng Cầu (Đống Đa, Hà Nội): Người khác không tiêu tiền xu, tôi cũng không thể nhận được. Mấy năm trước, việc dùng tiền xu còn phổ biến. Nay thì tuyệt đối không còn. Mỗi chén nước, thanh kẹo lạc giá chỉ từ 2.000-3.000 đồng. Trong khi đó, đồng tiền xu có mệnh giá cao nhất là 5.000 đồng. Nhưng dù có thiện chí với khách, tôi cũng sẽ không chấp nhận khi họ trả tiền bằng đồng tiền xu.


* Bà Nguyễn Thị Chắt – cán bộ hưu trí P.Bách Khoa (Q.Hai Bà Trưng, Hà Nội): Cách đây 5-6 năm, tôi lĩnh lương hưu vẫn được nhận kèm từ vài chục tới vài trăm ngàn tiền xu. Chúng tôi không muốn nhận vì phải cần tới một chiếc túi con con để đựng cả đống tiền không nhẹ này. Chưa kể việc để lâu đồng tiền xỉn đi, trông thực sự mất cảm tình.


* Bà Vũ Thị Hậu – Phó Tổng Giám đốc Cty CP Nhất Nam, đơn vị sở hữu hệ thống siêu thị Fivimart: Trước đây hệ thống siêu thị có chấp nhận tiêu dùng loại tiền này. Nhưng nay gần như không còn thấy khách dùng để thanh toán. Mặt khác, mệnh giá 500 đồng, 1.000 đồng, 5.000 đồng của tiền xu ít còn giá trị hỗ trợ thanh toán, bởi đồng tiền giờ mất giá. Nếu tiền xu được sử dụng trong các dịch vụ như máy trả tiền điện thoại, máy mua vé xe buýt tự động… thì có lẽ nhiều người vẫn dùng.


* Ông Vũ Vinh Phú – Chủ tịch Hiệp hội Siêu thị Hà Nội: Trong nhà tôi vẫn còn giữ  đồng 1 rúp (đơn vị tiền tệ từ thời Liên Xô cũ). Tới nay, đồng tiền này vẫn còn sáng choang. Trong khi tiền xu của chúng ta chỉ sau mấy năm sử dụng đã hoen gỉ. Người tiêu dùng thực sự cảm thấy buồn vì đồng tiền quốc gia nhưng chất lượng quá kém. Ngược lại lịch sử, cách đây chừng 30 năm, chúng ta vẫn lưu dùng đồng tiền xu 1 hào, 1 đồng. Khi đó đồng tiền vừa có chất lượng tốt và giá trị tiêu dùng được đảm bảo nhiều hơn so với hiện nay. Một hào khi đó mua được một gói xôi. Nay thì đồng xu mệnh giá 1.000 đồng không mua nổi cây hành ở chợ.


* Bà Quỳnh Chi – Chủ nhiệm Câu lạc bộ phụ nữ tiêu dùng (Hiệp hội Bán lẻ VN): Đồng tiền kích cỡ bé quá. Tôi là người cao tuổi nên việc mua bán rất cần loại tiền có nét chữ rõ ràng và dễ nhìn. Trong khi đó, tiền xu của chúng ta vừa nặng và bé quá. Đồng xu mệnh giá 1.000 đồng, 500 đồng có kích cỡ bé. Khi đồng tiền này đã cũ, người già như tôi nhìn phân biệt rất khó khăn.




Lao động



Tiền xu “mất tích” trong tiêu dùng, vì sao?

3 thg 12, 2013

Náo loạn vì phát mãi tài sản đại gia nợ hàng trăm tỷ

Hàng chục cảnh sát, lực lượng chức năng được huy động đến buổi phát mãi 3.600 tấn cà phê mà Công ty Trường Ngân đã cầm cố để vay của 7 ngân hàng với số tiền lên đến hàng trăm tỷ đồng.



Sáng 3/12, cảnh sát có mặt tại kho chứa hàng của Công ty TNHH Trường Ngân tại phường Tân Đông Hiệp, thị xã Dĩ An, Bình Dương để thực hiện quyết định thi hành án, phát mãi 3.600 tấn cà phê mà doanh nghiệp này đã cầm cố thế chấp cho Ngân hàng TMCP Phương Đông (OCB). Phía nhà băng này cũng điều động 2 xe tải loại lớn và hàng chục người bốc xếp hàng để mang đi số cà phê đang lưu giữ tại kho doanh nghiệp.


Bên ngoài cổng kho, đại diện một số ngân hàng có tranh chấp khối lượng cà phê trên cùng hàng chục bảo vệ cũng có mặt. Tuy nhiên, chỉ đại diện lãnh đạo của các nhà băng này là được phép vào để làm việc với những người có chức trách. Họ nêu yêu cầu tạm ngưng thi hành án với 3.600 tấn cà phê, song không được lực lượng chức trách đáp ứng.


Người của các ngân hàng có tranh chấp phải đứng ở ngoài kho vì không được phép vào hiện trường thi hành án.[/caption]


Để bảo vệ an toàn cho việc cưỡng chế, hai đầu đường dẫn vào nhà kho công ty Trường Ngân đã được chốt chặn, hàng trăm người dân hiếu kỳ đã đổ xô đến xem.


Sau khoảng một giờ làm các thủ tục theo trình tự, các chấp hành viên thi hành án thị xã Dĩ An đã cắt niêm phong mở cửa kho để lực lượng nhân công bốc dỡ hàng hóa. Dự kiến mất khoảng 3 ngày, OCB mới “thu hồi nợ” toàn bộ số cà phê mà Trường Ngân đã cầm cố trong hợp đồng tín dụng.


Trao đổi với VnExpress.net, ông Trịnh Văn Tuấn, Chủ tịch Ngân hàng Phương Đông xác nhận, sáng nay cơ quan thi hành án Thị xã Dĩ An đã tiến hành cưỡng chế kho hàng cà phê của Trường Ngân. Đơn vị này còn nợ ngân hàng này hơn 93 tỷ đồng, cầm cố bởi lượng hàng trong kho và một phần nhỏ tài sản thế chấp khác.


Ngân hàng Phương Đông cho biết, căn cứ Quyết định số 24 ngày 5/6, Tòa án nhân dân Quận 4 đã công nhận sự thỏa thuận giữa OCB và Công ty Trường Ngân. Theo đó, Trường Ngân được trả dần số tiền còn thiếu nêu trên, thi hành vào ngày 28 dương lịch hàng tháng, bắt đầu thi hành vào ngày 28/5/2013 trở đi cho đến khi trả dứt nợ theo đúng lịch trình đã cam kết.


Theo quyết định của tòa án, Trường Ngân cam kết đảm bảo đủ số lượng hàng đã cầm cố cho OCB tại kho riêng của OCB theo các hợp đồng cầm cố và biên bản có liên quan. Trong quá trình thi hành án, nếu Trường Ngân không thực hiện hoặc thực hiện không đúng các nghĩa vụ thì OCB được quyền yêu cầu Trường Ngân trả ngay một lần đối với toàn bộ số tiền còn thiếu và phải trả lãi theo mức lãi suất nợ quá hạn mà các bên đã thỏa thuận trong các hợp đồng tín dụng.


“Cho đến thời điểm hiện tại, Trường Ngân đã vi phạm các nội dung đã thỏa thuận. Do vậy, chúng tôi đã kiến nghị Chi cục thi hành án thi hành quyết định thỏa thuận giữa OCB và Trường Ngân”, đại diện nhà băng nói.


Trước đó, ngày 1/12, cho rằng quyết định thi hành bản án của TAND quận 4 giao 3.600 tấn cà phê cho OCB gây ảnh hưởng đến quyền lợi của mình nên các ngân hàng Kỹ thương Việt Nam (Techcombank), Ngân hàng Thương mại cổ phần Công thương Việt Nam (Vietinbank), Ngân hàng thương mại cổ phần Hàng Hải Việt Nam (Maritime Bank) và ngân hàng thương mại cổ phần Quốc tế Việt Nam (VIB bank) đã có đơn kiến nghị tạm ngưng thi hành án đối với việc phát mãi khối lượng 3.600 tấn cà phê của Trường Ngân cho OCB.


Theo đại diện Ngân hàng Hàng Hải, khi biết kho hàng của Trường Ngân sẽ bị cưỡng chế để trả nợ vay cho OCB, nhà băng này đã làm đơn đề nghị gửi Chi cục thi hành án Thị xã Dĩ An yêu cầu tạm dừng quyết định cưỡng chế. Bởi theo lý giải của Maritime Bank, số hàng hoá trong kho của Trường Ngân đang là hàng tranh chấp về hàng hoá thế chấp giữa 7 ngân hàng. Tổng số hàng trong kho còn lại cũng ít hơn rất nhiều so với số hàng thế chấp. Vị trí hàng hoá thế chấp của Ngân hàng hàng Hải lại trùng với một số ngân hàng khác, trong đó có OCB.


“Hành vi của Trường Ngân có dấu hiệu cố ý thế chấp trùng hàng hoá giữa các ngân hàng. Maritime Bank đã khởi kiện Trường Ngân tại Toà án quận 4 và đã được chấp thuận đơn. Để đảm bảo quyền lợi cho các ngân hàng, chúng tôi đề nghị dừng cưỡng chế, kê biên trong khi chờ cơ quan pháp luật giải quyết tranh chấp”, nhà băng này cho biết.


Ngoài OCB, hiện các ngân hàng còn lại đều đã khởi kiện Trường Ngân, được TAND quận 4 thụ lý, giải quyết tranh chấp và xác định thứ tự ưu tiên giữa các ngân hàng trong việc thanh toán nợ vay khi tiến hành phát mãi kho hàng Trường Ngân thế chấp. Các ngân hàng cho rằng, để đảm bảo quyền lợi và sự công bằng khách quan, họ đề nghị cơ quan thi hành án tạm dừng việc cưỡng chế hàng của Trường Ngân cho OCB.


Tuy nhiên, theo ông Hồ Quý Sơn, Chi cục trưởng Chi cục Thi hành án thị xã Dĩ An, việc tiến hành cưỡng chế là đúng với trình tự, quy định của pháp luật. Ông Sơn cho biết, sau khi tiếp nhận hồ sơ ủy thác thi hành án, cơ quan này đã thông báo cho các bên chủ động và tự nguyện thi hành án trong vòng 15 ngày. Nhưng đã quá thời hạn mà Công ty Trường Ngân vẫn không thực hiện nghĩa vụ thanh toán cho OCB.


“Chúng tôi tiến hành thủ tục kê biên và ra quyết định cưỡng chế đối với tài sản cầm cố của công ty Trường Ngân để đảm bảo quyền lợi OCB theo đúng quyết định của bản án. Vì vậy chúng tôi đã gửi thông báo cho các bên về việc cưỡng chế thi hành án này”, ông Sơn nói.


Xe tải loại lớn của OCB cùng hàng chục bốc xếp tham gia bốc dỡ 3.600 tấn cà phê Xe tải loại lớn của OCB cùng hàng chục bốc xếp tham gia bốc dỡ 3.600 tấn cà phê[/caption]


Nửa năm trước, ngày 6/6, liên quan khoản nợ vay của Trường Ngân lên đến hàng trăm tỷ đồng nên đại diện thu hồi nợ của các ngân hàng thương mại gồm: Ngân hàng Quân đội MB, Ngân hàng Quốc tế VIB, Agirbank, Maritime Bank, Vietinbank và Techcombank đồng loạt có mặt tại kho chứa hàng của Trường Ngân để tranh chấp về khối lượng 3.600 tấn cà phê mà theo quyết định của tòa là giao cho OCB. Các ngân hàng đều cho rằng đơn vị mình có quyền lợi hợp pháp liên quan đến số cà phê mà Trường Ngân đã tín chấp trong hợp đồng tín dụng với ngân hàng mình.


Hôm đó tuy trời mưa to nhưng hàng chục cảnh sát đã có mặt để can thiệp xử lý. Việc thi hành quyết định cưỡng chế đã bị tạm ngưng. Nhà kho chứa 3.600 tấn cà phê cũng niêm phong được các ngân hàng thuê lực lượng bảo vệ giám sát.


Nói về số nợ của mình, ông Nguyễn Xuân Bình, chủ doanh nghiệp Trường Ngân xác nhận nợ cả gốc và lãi mà doanh nghiệp vay mượn của 7 ngân hàng là khoảng 600 tỷ đồng. Chủ doanh nghiệp này cũng thừa nhận, do làm ăn thua lỗ, hàng tồn nhiều cộng với lãi suất cao khiến doanh nghiệp mất khả năng thanh khoản.


Theo vnexpress.vn




Náo loạn vì phát mãi tài sản đại gia nợ hàng trăm tỷ

2 thg 12, 2013

Chu Vĩnh Khang bị bắt về tội tham nhũng


Cựu Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc Chu Vĩnh Khang đã bị bắt vào hôm 1.12 vì tội tham nhũng, United Daily News, một trong ba tờ báo lớn nhất của Đài Loan, ngày 2.12 đưa tin.



Trước đó, vào ngày 21.10, tờ South China Morning Post của Hồng Kông dẫn một số nguồn tin cao cấp tiết lộ Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình vừa thành lập một đơn vị đặc biệt để điều tra vụ bê bối tham nhũng liên quan đến ông Chu Vĩnh Khang, cựu Chủ nhiệm Ủy ban Chính pháp Trung ương của Đảng Cộng sản Trung Quốc (vừa mới về hưu vào cuối năm ngoái).


Đứng đầu đơn vị đặc biệt này là ông Phó Chính Hoa, Thứ trưởng Bộ Công an kiêm Giám đốc Sở Công an Bắc Kinh.


South China Morning Post dẫn nguồn tin từ cảnh sát và Ủy ban Kiểm tra kỷ luật Trung ương (CCDI) cho biết ông Phó sẽ báo cáo trực tiếp với ông Tập Cận Bình.


Ông Chu Vĩnh Khang sinh năm 1942, người tỉnh Giang Tô, tốt nghiệp Viện Dầu khí Bắc Kinh (nay là Đại học Dầu khí Trung Quốc) vào năm 1966.


Ông lãnh đạo Công ty dầu khí quốc gia từ năm 1996 – 1998 rồi chuyển sang làm Bộ trưởng Đất đai và Tài nguyên đến năm 1999.


Sau đó, ông trở thành Bí thư Tỉnh ủy Tứ Xuyên trong giai đoạn 1999 – 2002 rồi vào Bộ Chính trị và giữ chức Bộ trưởng Công an đến năm 2007.


Ông trở thành Ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, nắm Ủy ban Chính pháp từ năm 2007 – 2012.


Chu Vĩnh Khang bị bắt về tội tham nhũng





Những tin tức đồn đoán về số phận của ông Chu đã rộ lên từ khi đồng minh thân cận là cựu Bí thư Thành ủy Trùng Khánh Bạc Hy Lai “ngã ngựa” hồi năm ngoái.


Thông tin điều tra ông Chu rộ lên trên internet sau khi 4 quản lý cấp cao của Công ty dầu khí quốc gia Trung Quốc (CNPC), nơi ông Chu từng lãnh đạo vào đầu thập niên 1990, bị liệt vào diện điều tra tham nhũng.


Theo South China Morning Post,cuộc điều tra sẽ tập trung vào thời gian ông Chu làm việc tại CNPC cũng như giai đoạn ông giữ chức Bí thư Tỉnh ủy Tứ Xuyên (1999 – 2002).


Đặc biệt, giới chức sẽ tìm hiểu nghi vấn ông Chu và gia đình có hưởng lợi bất chính từ các thỏa thuận bất động sản khổng lồ liên quan đến con trai ông là Chu Bân và những người thân cận khác.


Theo tờ Kwong Wah Daily của Malaysia, ông Chu Bân bị cho là lợi dụng ảnh hưởng của cha để kiếm lợi thông qua các hợp đồng làm ăn lớn, mua và bán lại đất công, can thiệp vào các dự án dầu khí, hối lộ quan chức, thu tiền bảo kê…


Một số nguồn tin nói Chu Bân sở hữu nhiều tài sản ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Giang Tô, Hồng Kông cũng như ở nhiều nước như Pháp, Mỹ và Thụy Sĩ.


Ngoài ra, theo thư tín ngoại giao mật của Mỹ do Wikileaks tiết lộ hồi năm 2009, giới chức Washington tin rằng một nhóm cá nhân do ông Chu Vĩnh Khang và con trai ông dẫn đầu đã kiểm soát ngành dầu khí của Trung Quốc trong nhiều năm. Hiện nay chưa rõ ông Chu Bân đang ở đâu.


Bên cạnh đó, tờ Oriental Daily (Hồng Kông) chỉ ra rằng từ sau Đại hội toàn quốc đảng Cộng sản Trung Quốc hồi tháng 11 năm ngoái, đã có nhiều quan chức, doanh nhân được cho là thân cận với Chu Vĩnh Khang bị bắt giữ về cáo buộc tham nhũng.


Nổi bật trong số này có doanh nhân Ngô Binh ở Tứ Xuyên, bị bắt khi đang lẩn trốn tại Bắc Kinh.


Ông Ngô được cho là chịu trách nhiệm trông coi tài sản gia đình ông Chu, ước tính lên tới hàng tỉ USD.


Ngoài ra, nhà chức trách đã mở điều tra nhằm vào cựu Phó bí thư Tỉnh ủy Tứ Xuyên Lý Xuân Thành và Chủ tịch Hội Nhà văn Tứ Xuyên Quách Vĩnh Tường, từng là thư ký của ông Chu Vĩnh Khang trong gần 20 năm.


Ngoài cáo buộc tham nhũng, ông Chu Vĩnh Khang có thể sẽ bị điều tra về lạm dụng chức quyền trong thời gian nắm Ủy ban Chính Pháp Trung Quốc từ 2007 – 2012.


Ủy ban Chính Pháp Trung Quốc là cơ quan chịu trách nhiệm về mọi vấn đề liên quan đến an ninh – trật tự và luật pháp của Trung Quốc, có quyền giám sát hoạt động của mọi lực lượng thi hành luật, kể cả cảnh sát.


Theo South China Morning Post, trong giai đoạn 2007 – 2012, ông Chu được cho là không ngừng mở rộng quyền lực của ủy ban này, tìm cách thống nhất quản lý mọi cơ quan an ninh – công an và nắm trong tay ngân sách an ninh nội địa tới gần 111,7 tỉ USD.


Ông Chu cũng bị cho là đã sử dụng các biện pháp bất hợp lý để giữ trật tự xã hội và chỉ đạo phải cứng rắn giải quyết vụ bạo động ở Tân Cương năm 2009.


Đáng chú ý, người kế nhiệm ông Chu Vĩnh Khang nắm Ủy ban Chính Pháp hiện nay là ông Mạnh Kiến Trụ không có chân trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc. Một số nhà quan sát cho rằng đây là cách các lãnh đạo của nước này giới hạn quyền lực của ủy ban, tránh tình trạng “tung hoành” như thời ông Chu.


Bên cạnh đó, Chu Vĩnh Khang được cho là người bảo trợ và từng ra sức bảo vệ Bạc Hy Lai, vừa bị xét xử hồi đầu tuần về tội nhận hối lộ và lạm quyền. Khi ông Bạc vừa bị cách chức và bắt giữ giữa năm ngoái, đã có nhiều tố cáo và kêu gọi cách chức nhằm vào ông Chu, theo BBC.


Đến nay, Trung Quốc vẫn không có phản ứng về các thông tin trên. Tuy nhiên, nếu cuộc điều tra thật sự được tiến hành, đây sẽ là sự kiện chấn động gấp nhiều lần so với vụ Bạc Hy Lai và là bằng chứng cho thấy quyết tâm chống tham nhũng, trong sạch hóa hàng ngũ lãnh đạo theo cam kết của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.


Văn Khoa




Thanh Niên




Chu Vĩnh Khang bị bắt về tội tham nhũng

Ngân hàng Phát triển bị che mắt hay... nhắm mắt?


Dư luận ở Thanh Hóa đang rất bất bình trước thông tin dự án con tàu trọng tải lớn nhất địa phương này sau 6 năm vẫn chưa “bơi” được, dù đã ngốn trên 70 tỉ đồng vốn vay ưu đãi của Nhà nước.


Điều tra của PV cho thấy có những dấu hiệu của việc làm trái các quy định của pháp luật, điển hình là sự gian dối trong lập dự án, giải ngân… trong vụ con tàu Phương Đông 568.Đầu năm 2008, Cty TNHH Thành An (P.Đông Thọ, TP.Thanh Hóa) ký hợp đồng số 09/HĐKT với Cty CP công nghiệp đóng tàu Hải Phòng (trụ sở tại xã Liên Khê, huyện Thủy Nguyên, TP.Hải Phòng) về dự án đóng tàu. Đến nay, đã gần 6 năm trôi qua, tàu Phương Đông 568 (PĐ568), trọng tải 5.300 tấn vẫn nằm bất động tại Hải Phòng.

Mở doanh nghiệp “ma” để lập dự án


Nguồn vốn thực hiện bản hợp đồng trên được NH Phát triển Việt Nam – Chi nhánh Thanh Hóa (VDB Thanh Hóa) cho Cty Thành An (Cty TA) vay với trên 70 tỉ đồng. Tuy nhiên, để được giải ngân nguồn vốn tín dụng ưu đãi của Nhà nước, phía Cty TA phải đảm bảo yếu tố là DN vùng biển. Từ đó, ông Ngô Quốc Huy – GĐ Cty TA – gặp ông Lê Trọng Toàn (trú xóm 2, thôn Thắng Hải, xã Tĩnh Hải, huyện Tĩnh Gia, Thanh Hoá) mượn nhà nhằm “che mắt” VDB Thanh Hóa để được giải ngân vốn vay.


PV tìm về địa chỉ trên, đúng là có gia đình ông Lê Trọng Toàn, tuy nhiên không thấy DN vùng biển nào mang tên Cty TA hoạt động ở đây. Tại đây có hai ông bà già đang sinh sống.


Ông cụ xác nhận mình chính là Lê Trọng Toàn. “Trước đây bố chị An (vợ ông Ngô Quốc Huy) công tác cùng cơ quan. Năm 2008, vợ chồng An ngỏ ý nhờ mượn nhà tôi đặt làm văn phòng. Tôi đồng ý, nhưng thỉnh thoảng, khi có đoàn cán bộ ngân hàng (NH) đến kiểm tra, vợ chồng Huy mới vào. Do nhà tôi ở trong ngõ sâu nên tôi sang mượn nhà của ông Lê Hữu Hội (cách nhà ông Toàn khoảng 200m) giúp cho vợ chồng An – Huy và chúng nó lấy nơi này làm trụ sở Cty TA. Tôi không dính dáng gì đến đồng tiền, cắc bạc nào của hai cháu. Mới đây, có 5 người đến gặp tôi, họ nói đang công tác ở Bộ CA về điều tra sự việc liên quan đến con tàu PĐ568 của Cty TA. Tôi và ông Hội cũng trả lời như đã nói hôm nay vậy” – ông Toàn cho biết.


Ông Lê Hữu Hội khẳng định: “Qua ông Toàn, Cty TA đến mượn nhà tôi làm trụ sở. Nhưng tôi thấy lạ là họ làm việc ở đây chỉ hai lần, mỗi lần ba ngày. Tôi nhớ rất rõ, họ đưa nhân viên kế toán và chở một ôtô tải bàn ghế, máy tính, máy in vào sắp đặt rồi treo biển Cty TA ở ngoài cửa. Mấy hôm sau đó, đoàn cán bộ NH đến kiểm tra, xong xuôi rồi DN này lại dọn đồ đạc đi”.


Ngân hàng Phát triển bị che mắt hay... nhắm mắt?


“Bội ước” với đối tác


Sau khi ký hợp đồng số 09/HĐKT giữa Cty TA với Cty công nghiệp đóng tàu Hải Phòng (từ đây viết là Cty CNĐT), dự án chính thức được khởi công. Cuối năm 2010, tàu PĐ568 cơ bản hoàn thiện và rời Cty CNĐT về khu vực cảng Hồng Bàng để triển khai một số công việc do các nhà thầu phụ thực hiện. Tuy nhiên, đến cuối năm 2011, tàu PĐ568 vẫn nằm im khiến Cty CNĐT phải có công văn gửi đến VDB Thanh Hoá và Cty TA.


Tại công văn số 08/CV ĐTHP do ông Bùi Xuân Hinh – GĐ Cty CNĐT – ký ngày 8.11.2011 gửi tới hai đơn vị nêu trên cho thấy con tàu PĐ568 rời khỏi NM tháng 12.2010. Tính tới ngày ông Hinh ký công văn nêu trên là gần 1 năm và đã quá thời hạn so với đề nghị của Cty TA về việc đưa tàu đi hoàn thiện các phần việc còn lại. Trước đó giữa Cty CNĐT, Cty TA, VDB Thanh Hoá đã có biên bản làm việc ngày 2.8.2011 về vấn đề cam kết phối hợp để đối chiếu xác nhận công nợ tính đến ngày 30.7.2011, chậm nhất đến ngày 8.8.2011 phải hoàn thiện để gửi VDB Thanh Hoá đồng thời hoàn thành quyết toán con tàu.


Đầu tháng 11.2011, việc quyết toán, bàn giao tàu PĐ568 chưa đạt được thỏa thuận. Cty CNĐT gửi văn bản tới Cty TA nhưng không nhận được ý kiến phản hồi.


Cty CNĐT ra “tối hậu thư”: “Từ 10 đến 16.11.2011 nếu Cty TA không báo cáo tiến độ hoàn thiện các phần việc của nhà thầu phụ, báo cáo tình trạng tàu PĐ568 và cử cán bộ có thẩm quyền về NM để làm thủ tục đi đến quyết toán thì Cty CNĐT sẽ thuê tàu kéo, kéo tàu PĐ568 về vị trí cầu tàu của NM tại cơ sở 2 để tìm phương án hoàn thiện trong thời gian sớm nhất bàn giao cho phía VDB Thanh Hoá”. Nhưng, đến giữa tháng 11.2013, tàu PĐ568 vẫn đang neo tại Cty CP cơ khí Bắc sông Cấm (xã Hợp Thành, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng).


Tàu PĐ568 được hạ thủy ngày 9.12.2010 tại cơ sở 2 thuộc khu núi Thớt, xã Gia Minh, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng. Tàu có trọng tải 5.300 tấn với thông số kỹ thuật chính: Dài 97,12m; rộng 15,6m; cao mạn 8,1m; mớn nước 6,45m. Đăng kiểm Việt Nam (Chi cục Đăng kiểm số 10) phân cấp, vùng hoạt động không hạn chế. Đây là con tàu có trọng tải lớn nhất từ trước đến nay do Cty CNĐT thực hiện.



Lao động




Ngân hàng Phát triển bị che mắt hay... nhắm mắt?

WB: Khu vực ngân hàng của Việt Nam vẫn còn rất mong manh


Đó là nhận xét của Ngân hàng Thế giới WordBank (WB) tại cuộc họp báo Điểm lại cập nhật tình hình phát triển kinh tế Việt Nam 2013, đang diễn ra tại Hà Nội.


Cụ thể, WB cho rằng việc phân loại nợ của Việt Nam chưa theo được chuẩn mực của quốc tế, nếu đúng chuẩn thì có thể con số này còn cao hơn rất nhiều và tỷ lệ an toàn vốn của các ngân hàng Việt Nam sẽ còn rất tệ.


Về nợ xấu vẫn còn khá cao kèm theo đó là quan ngại về công khai tài chính và minh bạch của các NHTM hiện nay.


Mặc dù VAMC đã được thành lập nhưng đó mới chỉ là bước đi đầu tiên, muốn có những kết quả tốt và bền vững hơn nữa, theo WB, NHNN cần phải có những cải thiện về năng lực tổ chức cho VAMC cũng như đưa ra các quy định sát thực về phá sản, vỡ nợ và quyền của người gửi tiền.


Đại diện WB đánh giá cao những biện pháp nhằm ổn định vĩ mô của Chính phủ Việt Nam, tuy nhiên tổ chức này cũng cho rằng, kinh tế Việt Nam vẫn đang trì trệ và duy trì ở mức thấp.


“Theo chúng tôi, tăng trưởng GDP năm 2013 sẽ đạt 5,3% và năm 2014 là 5,4%” – WB dự báo.


Các trở ngại ngắn hạn


Theo WB, đầu tư của khu vực tư nhân ở Việt Nam giảm mạnh từ 15% (giai đoạn 2007 – 2010) xuống còn 11,5% GDP (năm 2013).


Báo cáo chỉ số năng lực cạnh tranh cấp tỉnh (PCI) cho thấy các doanh nghiệp có xu hướng giảm dầu tư hoặc không mở rộng sản xuất.


Hay chỉ số nhà quản trị mua hàng (PMI) phần lớn thời gian của năm 2013 nằm dưới ngưỡng 50 điểm, có nghĩa là sản xuất của ngành chế tạo có chiều hướng co hẹp.


Ngoài ra, chi tiêu hộ gia đình giảm mạnh, chỉ tăng 5,1% trong giai đoạn 2009 – 2012 so với mức 8,9% của 4 năm trước đó.


Bên cạnh đó, theo WB, tuy chưa tới tình trạng căng thẳng về nợ nhưng các nới lỏng tài khóa đang hướng tới tình trạng dư địa chính sách tài khóa bị thu hẹp.


“Việt Nam cũng cần phải minh bạch hơn nữa tình hình tài khóa” – WB kiến nghị.



Tiến độ cải cách DNNN còn chậm chạp



So với đầu năm 2000 tốc độ cổ phần hóa các DNNN đã giảm. Có thể có nhiều nguyên nhân như: Tình hình thị trường không thuận lợi hoặc chỉ tiêu của Chính phủ trong vấn đề này chưa đồng nhất… nhưng rõ ràng nó đang làm ảnh hưởng tới khả năng cạnh tranh của nền kinh tế Việt Nam đối với các nước trong khu vực.


Theo Trí Thức Trẻ




WB: Khu vực ngân hàng của Việt Nam vẫn còn rất mong manh

Khi công chức lương 500 USD, đi xe siêu sang

Ở những doanh nghiệp tư nhân, mức lương trả cho lãnh đạo có thể lên tới hàng trăm triệu đồng mỗi tháng, thậm chí nhiều hơn nhưng tại sao xã hội lại không phẫn nộ? Và tại sao, DNNN lại không trả được mức lương như vậy nếu người quản lý làm được việc ?



Trao đổi với báo giới chiều 1/12/2013, ông Alain Cany - cựu Chủ tịch EuroCham và ông Vũ Tiến Lộc – Chủ tịch VCCI đã có những bình luận xung quanh cơ chế tiền lương cho bộ máy công chức của Việt Nam hiện nay.


Lương 500 USD, đi xe Audi, Porsche!


Cựu Chủ tịch Hiệp hội doanh nghiệp châu Âu tại Việt Nam (EuroCham) mở đầu với nhận xét, bộ máy công chức của Việt Nam hiện đang quá cồng kềnh với số lượng công chức, viên chức hơn mức cần thiết. Chính vì vậy, điều quan trọng là phải giảm biên chế và trả lương xứng đáng, đúng với năng lực của những người bám trụ lại được, còn nếu vẫn để bộ máy quá cồng kềnh như hiện nay thì mức tiền lương trung bình sẽ bị dàn mỏng.


“Chẳng hạn như với công chức ngành hải quan thì tôi nghĩ không thể trả cho họ mức lương quá thấp 100-200 USD trong khi trách nhiệm công việc của họ thì rất lớn, đòi hỏi cao về chuyên môn, năng lực. Trả lương không xứng đáng cho những vị trí quan trọng này thì họ sẽ có động cơ tham nhũng, nhận hối lộ” – ông Alain nói.



Ông cũng nói thêm, trong quá trình làm việc tại EuroCham đã chứng kiến nhiều doanh nghiệp bán thiết bị cho các bệnh viện nhà nước nhưng không thể bán trực tiếp mà phải qua môi giới, qua người trung gian. Do thêm một khâu trung gian nên bệnh viện phải trả giá cao hơn cho hàng hóa và bản thân khâu trung gian lại không đóng thuế, đồng nghĩa với việc Nhà nước mất tiền 2 lần, một lần là chi phí mua sắm trang thiết bị của bệnh viện bị đội lên và thứ hai là khoản thuế thu nhập cá nhân của những người môi giới.


Do vậy, nếu giải quyết được vấn đề này thì người dùng cuối cùng tức là bệnh nhân sẽ phải chi trả ít hơn để sử dụng thiết bị. Còn nếu xuất hiện khâu trung gian thì phải có cơ chế rõ ràng, minh bạch để những khoản hoa hồng cũng phải trả tiền thuế thu nhập cho nhà nước.


“Tôi biết nhiều người là cán bộ trong bộ máy Nhà nước, lương thì rất thấp, nhiều nhất cũng chỉ 500 USD nhưng họ lại đi xe rất sang trọng xa xỉ như Porsche, Audi… Họ khoe với tôi rằng, họ đã mua bằng những khoản tiền thu nhập ngầm, không phải đóng thuế, coi điều đó là rất bình thường. Để thay đổi nếp tư duy và cả một hệ thống như vậy là một chặng đường dài”, vị đại diện cho công đồng các doanh nghiệp ngoại chia sẻ.



Giữ chỗ hưởng “lộc”


Theo ông Alain, điều đầu tiên mà các cơ quan Nhà nước phải làm trong tiến trình cải cách tiền lương đó là xác định đúng số lượng nhận sự cần thiết, với khối lượng công việc như vậy thì bộ máy cần bao nhiêu người và thuê tuyển đúng số người cần thiết và có đủ năng lực, phải đáp ứng mức lương đúng với năng lực của họ.


Ông cũng chỉ ra thực tế, không giống như ở khu vực doanh nghiệp tư nhân, nếu tuyển người về làm việc mà lại trả công rất thấp thì người làm sẽ bỏ đi, còn tại khu vực Nhà nước, công chức, viên chức lại có tâm lý yên ổn vì sẽ không bị sa thải, thậm chí, với chức vụ đang nắm giữ, họ sẽ được nhận “lộc” và không chịu bỏ đi chỗ khác.


“Chúng ta phải triệt tiêu động cơ này bằng một cơ cấu phù hợp hơn. Chúng tôi không bao giờ cho rằng đây là một công việc dễ dàng nhưng phải bắt đầu thay đổi”, ông Alain góp ý.


Đồng ý với quan điểm này, ông Vũ Tiến Lộc – Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI), cũng cho rằng, cơ cấu nhân sự trong bộ máy Nhà nước đang bất hợp lý.


Trên thực tế là “vừa thừa, vừa thiếu”. Vừa rồi, tại nghị trường Quốc hội, các Bộ trưởng có phản ánh, hầu hết ở các khâu đều thiếu đội ngũ thanh tra và Nhà nước không có cách nào để tăng nhân lực cho đội ngũ này cả vì yêu cầu rất lớn, trong đó, thanh tra là chức năng vô cùng cần thiết.

Khi công chức lương 500 USD, đi xe siêu sang

Ngược lại, rất nhiều bộ phận không nhất thiết phải thuộc biên chế Nhà nước như các bộ phận cung cấp dịch vụ công hay các bộ phận xúc tiến thương mại đầu tư thì lại thừa thãi. Các bộ phận này có thể xã hội hóa, do các hiệp hội doanh nghiệp hay tổ chức tư nhân đảm nhiệm. Trong khi đó, theo ông Lộc, các Bộ ngành thời gian vừa rồi lại phình ra rất nhiều bộ phận xúc tiến, làm những hoạt động phục vụ doanh nghiệp, cung cấp các dịch vụ công, tổ chức các đoàn khảo sát thị trường, cung cấp thông tin, tổ chức các đoàn doanh nghiệp… Các dịch vụ công này hoàn toàn có thể chuyển giao cho các tổ chức xã hội, đặc biệt là các hiệp hội doanh nghiệp và các tổ chức phi chính phủ (NGOs) phụ trách.



Ông Lộc cho rằng, công chức Nhà nước chỉ cần tập trung cho những nhiệm vụ đích thực thuộc về Nhà nước, như thanh tra, tham mưu chính sách, xây dựng chính sách…Bộ phận đó phải được củng cố cho đủ chứ không thể để thiếu như hiện nay.


“Tôi đồng ý là chúng ta cần một thời gian dài để chuyển giao các chức năng mà Nhà nước không cần thiết phải làm sang cho xã hội và thị trường nhưng phải có bắt tay thực hiện bây giờ. Đó chính là con đường để giảm số lượng biên chế, nhân lực ở khu vực Nhà nước và tăng lương cho bộ phận còn lại”, ông Lộc cho hay.



Hãy để nhà đầu tư và xã hội trả lương cho lãnh đạo


Như vậy, để giảm thiểu tham nhũng thì tăng lương là một biện pháp cần thiết. Thế nhưng, trong thời gian vừa qua, có một thực tế, cứ mỗi lần công bố lương lãnh đạo Tập đoàn, Tổng công ty Nhà nước, một làn sóng phản ứng và bất bình lại dấy lên trong dư luận.


“Chúng tôi đồng ý là khi người lãnh đạo điều hành doanh nghiệp nhưng không có được kết quả tốt, năng lực kém thì phải sa thải và sự chỉ trích của công chúng là đúng”, ông Alain nói. Tuy nhiên, theo ông, nếu như cũng ở vị trí đó mà người lãnh đạo đảm nhiệm công việc một cách xuất sắc, hoàn thành tốt công việc được giao và đem lại lợi ích cho doanh nghiệp thì người lãnh đạo hoàn toàn được hưởng mức lương cao tương xứng.



Ông Vũ Tiến Lộc thì lật lại vấn đề, ở những doanh nghiệp tư nhân, mức lương trả cho lãnh đạo có thể lên tới hàng trăm triệu mỗi tháng, thậm chí nhiều hơn rất nhiều thì tại sao xã hội lại không phẫn nộ? Và tại sao, DNNN lại không trả được mức lương như vậy nếu người quản lý làm được việc?


Theo ông Lộc, tiền lương là một chuyện nhưng câu chuyện quan trọng hơn là cơ chế kiểm soát và sự minh bạch trong chi trả thù lao. Với cơ chế tiền lương như hiện nay thì rất khó tránh được tình trạng tham nhũng.


Do vậy, điều cần thiết là phải đẩy mạnh tái cơ cấu khu vực DNNN, phải tăng cường cổ phần hóa và sự tham gia của khu vực doanh nghiệp tư nhân. Khi đã được cổ phần hóa, thì chính nhà đầu tư và cổ đông sẽ trả lương thỏa đáng cho bộ máy lãnh đạo, kiểm soát hệ thống trả lương và đảm bảo được phần vốn nhà nước đã đầu tư vào doanh nghiệp, lúc đó xã hội cũng không cần quan tâm đến câu chuyện này.


“Đối với các khu vực doanh nghiệp mà Nhà nước không cần thiết nắm 100% vốn thì cần phải thoái và cổ phần hóa, lúc đó cổ đông, nhà đầu tư sẽ quyết định mức lương phải trả cho lãnh đạo và dư luận sẽ đồng tình. Nhà đầu tư sẽ biết trả bao nhiêu, phù hợp với hiệu quả mà ban lãnh đạo đã thực hiện. Trong cơ chế tiền lương cũng phải có sự công bằng giữa khu vực doanh nghiệp Nhà nước và khu vực doanh nghiệp cổ phần, doanh nghiệp tư nhân”, ông Lộc nêu quan điểm.


Bên cạnh đó, ông Alain đánh giá, khu vực châu Á đã rất thành công trong cải cách tiền lương từ nhiều năm qua và Việt Nam có thể học hỏi được rất nhiều từ các nước láng giềng.



“Chúng tôi khuyến nghị Việt Nam nên tham khảo những nước gần mình hơn, các nước cùng khu vực đã thực hiện cải cách tiền lương trong những năm gần đây (khoảng 10 năm trở lại) như Thái Lan, Indonesia, Malaysia…chứ không phải là ở các nước châu Âu là những nước đã thực hiện cải cách tiền lương hàng trăm năm nay thì kinh nghiệm đã không phù hợp nữa”, ông Alain nói.


Quá trình này có thể kéo dài hàng chục năm, nhưng nếu không bắt đầu tư bây giờ thì có thể Việt Nam sẽ phải mất một vài thế hệ mới có thể cải cách được. Lộ trình bắt đầu càng sớm càng tốt, và sẽ không bao giờ có thay đổi nếu không có bắt đầu!


Theo dântrí



Khi công chức lương 500 USD, đi xe siêu sang

1 thg 12, 2013

Sắp xét xử khách hàng “ăn chặn” tiền ngân hàng


Ông Huệ đến Vietinbank rút 5 triệu đồng nhưng nhân viên ngân hàng trả 50 triệu đồng. Chiều tối cùng ngày, nhân viên ngân hàng đến nhà đòi 45 triệu đồng nhưng ông Huệ cho rằng mình chỉ nhận 5 triệu.


Theo thông tin của PV Thanh Niên, ngày 10.12 tới đây, TAND H.Quốc Oai (TP.Hà Nội) sẽ mở phiên xét xử đối với ông Vương Ngọc Huệ (67 tuổi, ở H.Quốc Oai) về tội danh “chiếm giữ trái phép tài sản”.


Liên quan tới vụ việc, bản cáo trạng ngày 28.10 của Viện KSND H.Quốc Oai nêu rõ: ngày 7.5 ông Huệ đến Phòng giao dịch số 5 của Ngân hàng thương mại cổ phần Công thương VietinBank, tại thị trấn Quốc Oai (H.Quốc Oai) để rút 5 triệu đồng. Sau khi nhận tiền và ký vào các loại giấy tờ, ông Huệ về nhà. Tới cuối giờ chiều, nhân viên phòng giao dịch phát hiện thiếu 45 triệu đồng.


Quá trình kiểm kê lại các loại giấy tờ, nhân viên của ngân hàng cho rằng đã giao nhầm số tiền 5 triệu thành 50 triệu đồng cho ông Huệ.


Chiều tối cùng ngày, hai nhân viên của phòng giao dịch đã tới nhà ông Huệ để xin lại số tiền 45 triệu đồng. Tuy nhiên ông Huệ cho rằng mình chỉ nhận 5 triệu đồng từ tay các nhân viên phòng giao dịch. Vẫn theo bản cáo trạng, camera tại phòng giao dịch ghi lại được hình ảnh nhân viên phòng giao dịch lấy 250 tờ tiền mệnh giá 200.000 đồng (tổng cộng 50 triệu đồng) giao ông Huệ, sau đó ông Huệ ký nhận và cầm số tiền này ra về.


Sắp xét xử khách hàng “ăn chặn” tiền ngân hàng



Thanh niên




Sắp xét xử khách hàng “ăn chặn” tiền ngân hàng

Lo mất việc ở ngân hàng


Dự báo thời gian tới, ngành ngân hàng sẽ sa thải ít nhất vài ngàn người


Theo bộ phận dịch vụ dữ liệu của Công ty Tư vấn toàn cầu Towers Watson, công ty này vừa tiến hành khảo sát về chế độ lương và phúc lợi xã hội năm 2013 với trên 20 ngân hàng (NH) trong và ngoài nước. Kết quả, tỉ lệ nghỉ việc của ngành NH khoảng 15%. Điều này phần nào thể hiện những khó khăn mà ngành NH đang phải đối diện.


Khó đạt chỉ tiêu được giao


Báo cáo của NH TMCP Á Châu đến ngày 30-9 cho thấy tổng số nhân viên chỉ còn 9.000 người, giảm hơn 700 người so với quý II/2013. Nhân sự của Techcombank cũng giảm đáng kể, chỉ trong quý I/2013 đã có 240 nhân viên nghỉ việc…


Theo giới phân tích, trong bối cảnh kinh tế khó khăn, NH cắt giảm lương, nhân sự là điều tất yếu. “Em đang lo mình là đối tượng mà đơn vị sẽ cho nghỉ việc trong thời gian tới” – chị Minh, nhân viên một NH có trụ sở tại quận 1, TP HCM, lo lắng. Theo chị Minh, nhiều tháng trước, lãnh đạo NH cho biết nhân viên nào công tác không hiệu quả, có sai phạm về nghiệp vụ, bằng cấp không phù hợp… sẽ lần lượt cho nghỉ việc.


Anh Lê Văn Công, nhân viên hội sở một NH, cũng cho hay đơn vị anh gồm 80 người và sẽ giảm xuống còn 60 người; 20 nhân viên sẽ được phân bổ về các chi nhánh để trực tiếp bán hàng. “Điều mà nhiều nhân viên lo lắng là họ không có khả năng tiếp cận khách hàng để chào bán sản phẩm, dịch vụ NH. Trong khi đó, NH khoán doanh số dư nợ cho vay bình quân từ 2-3 tỉ đồng/tháng/người. Nếu chúng tôi không hoàn thành chỉ tiêu được giao sẽ đối mặt nguy cơ mất việc làm” – anh Công nói.


Lo mất việc ở ngân hàng


Trong khi đó, một số nhân viên của NH Đại Á (vừa sáp nhập vào NH Phát triển TP HCM – HDBank) cho biết sau sáp nhập, HDBank sẽ tái cơ cấu nhân sự, trong đó sắp xếp lại các bộ phận và sẽ có một số nhân viên bị thuyên chuyển, nghỉ việc với nhiều lý do khác nhau. Nhiều nhân viên của các NH khác cũng nơm nớp lo mất việc bởi năm 2013, các NH chỉ đạt 50% chỉ tiêu lợi nhuận nên lãnh đạo có chủ trương sắp xếp lại bộ máy, trong đó chú trọng đến vấn đề nhân sự.


Còn sa thải dài dài


Trao đổi với phóng viên, lãnh đạo nhiều NH cho biết do tăng trưởng tín dụng thấp, lợi nhuận sụt giảm khiến quỹ lương thiếu hụt buộc các NH phải tinh giảm nhân viên. Nếu năm 2014 và các năm tiếp theo, hoạt động kinh doanh tiếp tục sa sút thì số lượng nhân viên nghỉ việc sẽ tiếp tục tăng.


Theo lãnh đạo NH Xuất nhập khẩu Việt Nam (Eximbank), năm 2013, Eximbank dự kiến lợi nhuận chỉ đạt 1.600 tỉ đồng (bằng 50% chỉ tiêu đặt ra). Do kinh doanh khó khăn nên Eximbank có chủ trương tinh giảm nhân sự, điều chuyển 300 nhân viên trong số 1.000 nhân viên đang làm việc tại hội sở về các chi nhánh. Tuy nhiên, một số nhân viên không đồng ý và 48 người đã tự nguyện thôi việc.


Tổng giám đốc một NH lớn ở TP HCM dự báo trong vài năm tới, ngành NH sẽ sa thải ít nhất vài ngàn người. Nguyên nhân dẫn đến tình trạng này ngoài lợi nhuận giảm, nhiều năm trước các NH tăng trưởng quá nóng, nhất là tín dụng tăng trưởng trên 30%, các NH ồ ạt tuyển nhân viên khiến số lượng lao động của toàn ngành lên đến hàng trăm ngàn người. Nay gặp tình hình kinh tế khó khăn, doanh nghiệp hạn chế kinh doanh, sản xuất khiến khối lượng công việc, thu nhập của NH giảm mạnh nên buộc phải cắt giảm từ 15%-50% lương và liên tục cắt giảm nhân sự.





Lương sếp vẫn cao

Giới phân tích cho rằng trong bối cảnh kinh tế khó khăn, các NH cắt giảm lương, nhân sự là điều tất yếu. Thế nhưng, tại một số NH, từ trưởng phòng đến phó tổng giám đốc hiện vẫn nhận được mức lương từ 40 – 100 triệu đồng/tháng là quá cao, còn lương tổng giám đốc và thù lao của HĐQT lên tới hàng trăm triệu đồng/người/tháng.




Người lao động




Lo mất việc ở ngân hàng